* * * * Em có nhớ bài ca dao đầu đời, bên chiếc võng mẹ ru ầu ơ hời. Hàng dừa xanh chen mình bên nương dâu, sông dài quê nghèo quấn quýt với nhau. Em đã lớn dần trên quê hương mình, trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình ngọt ngào như hương mạ non sáng sớm, xa mấy xa thương hạt gạo thơm. Bao năm rồi từ lúc em đi mẹ trông chờ em hoài mà không thấy mâm cơm chiều bên mái tranh xiêu, con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều. Thương đôi mái chèo khua đêm trăng mờ, thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ. Còn lại đây câu hò hẹn năm xưa, nay dòng sông buồn heo hút gió mưa. Em có nhớ lời quê hương đậm đà, trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. * * * * Em đã lớn dần trên quê hương mình, trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình ngọt ngào như hương mạ non sáng sớm, xa mấy xa thương hạt gạo thơm. Bao năm rồi từ lúc em đi. Mẹ trông chờ em hoài mà không thấy mâm cơm chiều bên mái tranh xiêu, con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều. Thương đôi mái chèo khua đêm trăng mờ, thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ. Còn lại đây câu hò hẹn năm xưa, nay dòng sông buồn heo hút gió mưa. Em có nhớ lời quê hương đậm đà, trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà. kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá như giấc mơ ru đẹp đời ta.
* * * * Em có nhớ bài ca dao đầu đời, bên chiếc võng mẹ ru ầu ơ hời. Hàng dừa xanh chen mình bên nương dâu, sông dài quê nghèo quấn quýt với nhau. Em đã lớn dần trên quê hương mình, trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình ngọt ngào như hương mạ non sáng sớm, xa mấy xa thương hạt gạo thơm. Bao năm rồi từ lúc em đi mẹ trông chờ em hoài mà không thấy mâm cơm chiều bên mái tranh xiêu, con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều. Thương đôi mái chèo khua đêm trăng mờ, thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ. Còn lại đây câu hò hẹn năm xưa, nay dòng sông buồn heo hút gió mưa. Em có nhớ lời quê hương đậm đà, trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. * * * * Em đã lớn dần trên quê hương mình, trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình ngọt ngào như hương mạ non sáng sớm, xa mấy xa thương hạt gạo thơm. Bao năm rồi từ lúc em đi. Mẹ trông chờ em hoài mà không thấy mâm cơm chiều bên mái tranh xiêu, con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều. Thương đôi mái chèo khua đêm trăng mờ, thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ. Còn lại đây câu hò hẹn năm xưa, nay dòng sông buồn heo hút gió mưa. Em có nhớ lời quê hương đậm đà, trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà. kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá như giấc mơ ru đẹp đời ta.
* * * * Em có nhớ bài ca dao đầu đời, bên chiếc võng mẹ ru ầu ơ hời. Hàng dừa xanh chen mình bên nương dâu, sông dài quê nghèo quấn quýt với nhau. Em đã lớn dần trên quê hương mình, trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình ngọt ngào như hương mạ non sáng sớm, xa mấy xa thương hạt gạo thơm. Bao năm rồi từ lúc em đi mẹ trông chờ em hoài mà không thấy mâm cơm chiều bên mái tranh xiêu, con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều. Thương đôi mái chèo khua đêm trăng mờ, thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ. Còn lại đây câu hò hẹn năm xưa, nay dòng sông buồn heo hút gió mưa. Em có nhớ lời quê hương đậm đà, trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. * * * * Em đã lớn dần trên quê hương mình, trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình ngọt ngào như hương mạ non sáng sớm, xa mấy xa thương hạt gạo thơm. Bao năm rồi từ lúc em đi. Mẹ trông chờ em hoài mà không thấy mâm cơm chiều bên mái tranh xiêu, con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều. Thương đôi mái chèo khua đêm trăng mờ, thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ. Còn lại đây câu hò hẹn năm xưa, nay dòng sông buồn heo hút gió mưa. Em có nhớ lời quê hương đậm đà, trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà. kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá như giấc mơ ru đẹp đời ta.
* * * * Em có nhớ bài ca dao đầu đời, bên chiếc võng mẹ ru ầu ơ hời. Hàng dừa xanh chen mình bên nương dâu, sông dài quê nghèo quấn quýt với nhau. Em đã lớn dần trên quê hương mình, trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình ngọt ngào như hương mạ non sáng sớm, xa mấy xa thương hạt gạo thơm. Bao năm rồi từ lúc em đi mẹ trông chờ em hoài mà không thấy mâm cơm chiều bên mái tranh xiêu, con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều. Thương đôi mái chèo khua đêm trăng mờ, thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ. Còn lại đây câu hò hẹn năm xưa, nay dòng sông buồn heo hút gió mưa. Em có nhớ lời quê hương đậm đà, trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. * * * * Em đã lớn dần trên quê hương mình, trong chiếc áo bà ba đượm thắm tình ngọt ngào như hương mạ non sáng sớm, xa mấy xa thương hạt gạo thơm. Bao năm rồi từ lúc em đi. Mẹ trông chờ em hoài mà không thấy mâm cơm chiều bên mái tranh xiêu, con nước lên nghe tiếng bìm bịp kêu chiều. Thương đôi mái chèo khua đêm trăng mờ, thương ai vẫn từng đêm đêm ngóng chờ. Còn lại đây câu hò hẹn năm xưa, nay dòng sông buồn heo hút gió mưa. Em có nhớ lời quê hương đậm đà, trong bao tháng ngày tha phương vắng nhà. kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá, như giấc mơ ru đẹp đời ta. Kỷ niệm xưa êm đềm tha thiết quá như giấc mơ ru đẹp đời ta.