Hàn Mặc Tử (Beat &
Instrumental) Lệ Quyên
Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Trăng nằm im trên cành liễu đợi chờ
Ai mua trăng, tôi bán trăng cho
Chẳng bán tình duyên ước hẹn hò.
Đường lên dốc đá nửa đêm
trăng tàn nhớ câu chuyện ưa
Lầu ông Hoàng đó thuở nào chân
Hàn Mặc Tử đã qua
Ánh trăng treo nghiêng nghiêng,
bờ cát dài thêm hoang vắng
Tiếng chim kêu đau thương,
như nức nở dưới trời sương
Lá rơi rơi đâu đây sao cứ ngỡ bước
chân người tìm về giữa đêm buồn
Đường lên dốc đá nhớ ưa
hai người đã một lần đến
Tình yêu vừa chớm ót a cho
chàng cuộc sống phế nhân
Tiếc thay cho thân trai,
một nửa đời chưa qua hết
Trách thay cho tơ duyên
chưa thắm nồng đã vội tan
Hồn ngất ngư điên cuồng cho trời đất
cũng tang thương, mà khổ đau niềm riêng.
Hà Mạc Tử uôi về quê cũ,
giấu thân nơi nhà hoang
Mộng Cầm hỡi thôi đừng thương
tiếc, tủi cho nhau mà thôi
Tình đã lỡ in một câu
hứa, kiếp sau ta trọn đôi
Còn gì nữa thân tàn in
để một mình mình đơn côi.
Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn
gầy đón chân chàng đến
Người ưa nào biết, chốn ưa
ngập đường pháo cưới kết hoa
Chốn hoang liêu tiêu sơ
Hàn âm thầm nghe trăng vỡ
ót thương thân bơ vơ, cho
đến một buổi chiều kia
Trời đất như quay cuồng
khi hồn phách vút lên cao
Mặc Tử nay còn đâu?
Tình đã lỡ in một câu
hứa, kiếp sau ta trọn đôi
Còn gì nữa thân tàn in
để một mình mình đơn côi.
Tìm vào cô đơn đất Quy Nhơn
gầy đón chân chàng đến
Người ưa nào biết, chốn ưa
ngập đường pháo cưới kết hoa
Chốn hoang liêu tiêu sơ
Hàn âm thầm nghe trăng vỡ
ót thương thân bơ vơ, cho
đến một buổi chiều kia
Trời đất như quay cuồng
khi hồn phách vút lên cao
Mặc Tử nay còn đâu?
Trăng vàng ngọc, trăng ân tình chưa phỉ
Ta nhìn trăng, khôn
iết ngậm ngùi trăng.