Tiếng ai hát chiều nay
vang lừng trên sóng
Nhớ Lưu Nguyễn ngày ưa
lạc tới Đào Nguyên
Kià đường lên tiên,
kìa nguồn hương duyên
theo gió tiếng đàn ao uyến
Phím tơ lưu luyến,
mấy cung u huyền
Mấy cung trìu mến như
nước reo mạn thuyền
Âm ba thoáng rung cánh đào rơi
Nao nao bầu sương khói phủ quanh trời
Lênh đênh dưới hoa chiếc thuyền lan
Quê hương dần a lấp núi ngàn
Bâng khuâng chèo khua nước Ngọc Tuyền
Ai hát trên bờ Đào Nguyên
Thiên Thai chốn đây Hoa uân
chưa gặp Bướm trần gian
Có một mùa đào dòng ngày tháng
chưa tàn qua một lần
Thiên Tiên chúng em in dâng
hai chàng trái đào thơm
Khúc nghê thường này đều
cùng múa vui bầy tiên theo đàn
Đèn soi trăng êm
nhạc lắng tiếng quyên
đây đó nỗi lòng mong nhớ
Này cõi bồng lai
là cả một thiên thu
trong tiếng đàn chơi vơi
Đàn ui ai quên đời dương thế
Đàn non tiên đàn khao khát
khúc tình duyên
Thiên Thai! Ánh trăng anh mơ
tan thành suối trần gian
Ái ân thiên tiên em ngờ phút
mê cuồng có một lần
Gió hắt trầm tiếng ca
tiếng phách giòn lắng a
Nhắc chi ngày ưa đó
tiếng se buồn lòng ta
Đào Nguyên trước
Lưu Nguyễn quên trần hoàn
Cùng bầy tiên đàn ca bao năm
Nhớ quê chiều nào a khơi
Chắc không đường về
Tiên nữ ơi!
Đào Nguyên trước Lưu Nguyễn khi trở về
Tìm Đào Nguyên, Đào Nguyên nơi nao ?
Những khi chiều tà trăng lên
Tiếng ca còn rền..
trên.. cõi.. tiên.....