Dêm dần qua ta thấy tim càng đau
Biết mất nhau sao ái ân ngày xưa theo mưa cứ về
Buốt giá đêm lòng càng nhói thêm
Tình nào chẳng muốn dài lâu nguyện bình yên mãi thấm sâu
Mưa xóa lệ tuôn em nép vào anh một lần mong manh
Trọn vẹn yêu thương
Nên khi môi còn nống thắm
Dừng mang theo câu dối gian để trách than khi anh sang ngang
Dường xưa mau phai những kỷ niệm rồi mới tiếc
Ngày yêu xưa đã xa vời với nhau đời bể dâu
Tình ngỡ
Cần nhau cho thêm tiếng yêu đầy như khi ta trao môi hôn
Bờ môi khi xưa đã chẳng còn nhiều đắm đuối
Vậy cần nhau chi cho nỗi đau thêm gần
Ôm chặt em anh ngỡ như ngủ mê
Em đã về mang ấm êm thuở xưa được quay trở lại
Am áp đêm mùa tình đến đây
Chẳng cần suy nghĩ về nhau tự bình yên sẽ đến mau
Hạnh phúc ở đâu dù rất mỏng manh chỉ cần tin nhau
Và cần thêm nhau
Xây môi hôn nồng nàn cuốn hết quá khứ
Thời bão tố xé nát trái tim tổn thương không tin ai yêu ai
Dường xưa in mãi dấu chân những ngày thấp thoáng bóng dáng
Cầm trên tay chiếc ô mãi nhớ mong người nhớ không
Có thấu hết nỗi nhớ
Từng đêm ôm cơn mê nhớ mãi ngày ta môi trao môi trong mưa
Bờ môi xưa thưa vắng nhau nhưng lòng ấm áp
Vậy cần nhau không cho nỗi đau tan dần
Tại sao không yêu mãi
Tại sao xa nhau mãi
Có thấu hết nỗi nhớ
Từng đêm ôm cơn mê nhớ mãi ngày ta môi trao môi trong mưa
Bờ môi xưa thưa vắng nhau nhưng lòng ấm áp
Vậy cần nhau không cho nỗi đau tan dần
Tại sao không xa mãi