Em đã từng nức nở rất lâu Đến quên cả việc sẽ đỏ mắt
Nụ cười trước đó em rất cần Giờ lại nhanh chóng từ bỏ nhất
Tình yêu có thể chữa lành Cũng có thể tạo ra nỗi đau
Từ đây hòa vào biển người Hai người quấn quýt rời khỏi nhau
Em đã dặn lòng là đừng khóc Vì không xinh như lúc em cười
Hy vọng em vui vẻ Sau khi đồng ý việc quên người
Đôi mắt đẹp em sỡ hữu Đừng để vấy bẩn vì lứa đôi
Trí nhớ không tốt bận tâm làm gì Khi lời hứa cũng chỉ là lời hứa thôi
Em sợ đến việc nhìn vào gương Khi đó đôi mắt lại không nở
Như cái cách từng gặp gỡ Vẫn mong thành đôi không mong lỡ
Cuộc tình mình chia 2 đoạn Đoạn tuyệt vời và đoạn tuyệt nhau
Đoạn thì cười đến túi mắt Đoạn thì xé lòng đến thiệt đau
Hóa ra buông bỏ không khó lắm Chỉ là gục ngã vài lần đau
Hóa ra chia tay là thế Không còn liên lạc vào lần sau
Đôi mắt của mình sau chắng nghe lời Như thể ở đâu nơi khác về
Nước mắt rơi xuống dần lạnh ngắt Vì không còn ai gần sát kề
Chúc em nửa đời còn lại Không vì nức nở mà thu đêm
Trái tim mau có chỗ sửa Không tạo thêm nhiều vết khâu thêm
Không còn nếm được vị mặn Như lúc trước kia mắt đỏ lên
Gương mặt này hợp với nụ cười Nhưng từ rất lâu bị bỏ quên
Chúc em may mắn không rời xa Tay ôm hạnh phúc đến thường nhật
Bao nhiêu lời lẽ thật trong tâm Mong đến với em nhiều đường mật
Hy vọng sau sau không ai cạnh bên Em vẫn đủ sức trải bước đi
Vết sẹo trong lòng nên cất kĩ Đừng để hiện diện ở trước mi
Em cười trước vô vàng ánh mắt Em nói mọi chuyện sẽ qua mau
Em muốn đoạn cuối của cái nắm tay Chẳng phải là mình đã xa nhau
Em ước hôm đó cũng như mọi ngày Chợp mắt đơn giản chỉ là giấc ngủ say
Chuyện đôi mình có khi lại khác Sau giấc ngủ dài đã hóa cũ ngay
Em thấy đầy trong váy xinh Sao nỡ đăng thân mình vào hàng lệ
Là anh ta không tốt với em Sao lấy lý do em ngày càng tệ
Lỡ mang tương lai ra đánh cược Một phần cũng là lỗi do em
Lỡ cả đời này không quên được Gánh hết muộn phiền, tội cho em
Chua từng trồng hoa trên đôi mắt Sao nỡ tưới nước rồi bỏ đi
Năm tháng lâu dần chẳng còn nhắc đến Nhưng vô tình nghĩ lại thì đỏ mi
Đem nửa phần đời đi che lấp Trong đôi mắt đó là tan tro
Mấy ai nhìn thấy được mớ đau thương Sau vết thâm quầng ngày càng to
Đã bao nhiêu ngày em không ngủ Dằn vặt thân sát sau đó đắm mình
Đôi mắt long lanh của em Sao thứ trước mắt chẳng dám nhìn
Đáng lẽ mình phải hạnh phúc chứ? Anh không thấy tiếc chuyện mình sao
Chọn đi lại trên vết xe người cũ Anh nói xem sao mình nhìn nhau
Mang 10 phần thương ra đánh đổi Hy vọng phần thắng sẽ gọi tên
Giờ thì hay rồi, mình lạc mất nhau Bao kí ức cũ phải vội quên
Sau lần cơn mưa ghé qua đôi mắt Không còn thấy em đứng trước gương nhìn
Em nên dành thời gian kẻ mắt Chứ chắng phải kẻ không tiếc thương mình
Hy vọng em trân trọng bản thân Bỏ qua những điều không hứng thú
Hy vọng đôi mắt sẽ bớt nhòa đi Sau mưa vẫn tìm được nơi đứng trú
Hy vọng em đừng gom hết yêu thương Đổi lấy cơn bão trong đôi mắt biếc
Một lần thôi cũng đã đủ rồi Đừng đem chuyện cũ ra nhắc miết