Anh không thể nói được
lời ngọt ngào như bao người
Anh không thể hát được
bản tình ca em thích
Anh không hề biết cách
dành tặng em những bất ngờ
Nên anh chẳng dám nói ra là đã yêu
Thay lời anh gởi với gió, vài câu hát
Êm đềm như làn mây trôi, biển xanh ngát
Câu tình ca này không hay
thì xin em đừng xua tay...
Bao ngày mong chờ anh mơ về em đấy
Đắng cay nơi này em ơi người có thấy
Mất em sẽ buồn
Sẽ đau khi cách xa, nên anh chẳng thể...
Vì anh chẳng muốn thấy em khóc
Càng không thể nói cho em biết
Tình yêu này vẫn cứ vẹn nguyên
như ngày đầu tiên, ngày ta mới biết
Vì anh sợ mất thứ duy nhất
Muốn giữ em thật lâu
Yêu em đậm sâu
Vì một mai nói ra
liệu ta có còn bên nhau nữa không
Có nỗi nhớ
đêm về anh tự thu mình trong giấc mơ, sâu
Có tình yêu
không thể nói làm cho lòng anh xác xơ đi nhiều
Yêu và xa và quên
Thương là đau là nhớ,
gió vấn vương sao mây hững hờ
Những xót xa đâu ai có ngờ
Khi màn đêm dần buông lơi
Anh dạo bước chân giữa lối quen
Với một chút men nhấm môi
Sắc màu tối ngập tràn khắp nơi
Lối về bỗng dần xa vời
Và nơi nào ta sẽ, có, em, đến suốt đời
Nếu lỡ một mai
Câu ca này nói nên lời
Vì ai
Thì xin, xin em đừng xua tay
Vì anh chẳng muốn thấy em khóc
Càng không thể nói cho em biết
Tình yêu này vẫn cứ vẹn nguyên
như ngày đầu tiên, ngày ta mới biết
Vì anh sợ mất thứ duy nhất
Muốn giữ em thật lâu
Yêu em đậm sâu
Vì một mai nói ra liệu ta
có còn bên nhau nữa không
Vì anh chẳng muốn thấy em khóc
Càng không thể nói cho em biết
Tình yêu này vẫn, cứ vẹn nguyên
như ngày đầu tiên...
Vì anh sợ mất thứ duy nhất
Muốn giữ em thật lâu
Yêu em đậm sâu
Vì một mai nói ra liệu ta
có còn bên nhau nữa không?