Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt
Mùa thu nào đưa người về thăm bến xưa
Hoàng hạc bay bay mãi bỏ trời mơ (bỏ trời mơ)
Về đồi sim ta nhớ người vô bờ
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó
Để hái dâng người một đoá đẫm tương tư
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ
Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương
Trong mênh mông chiều sương (trong chiều sương)
Giữa thu vàng bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người (bềnh bồng thân phận người)
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi (trên dấu môi còn ghi)
Mùa vàng lên biêng biếc ánh chiều rơi
Nhạc hoài mong ta hát vì xa người
Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó
Để hái dâng người một đoá đẫm tương tư
Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió
Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ
Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nương
Trong mênh mông chiều sương (trong chiều sương)
Giữa thu vàng bên đồi sim trái chín
Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay
Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người (bềnh bồng thân phận người)
Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi (trên dấu môi còn ghi)
Mùa vàng lên biêng biếc ánh chiều rơi
Nhạc hoài mong ta hát vì xa người
Thu hát cho người thu hát cho người người yêu ơi