À ơi, bé con à
Chìm sâu vào cõi mơ màng
Hồn nhiên dạo chơi, hát ca nơi cỏ xanh
Trên chốn thiên đường
À ơi, bé con à
Ngủ yên, say giấc đêm dài
Vầng trăng lặng chiêm bao nỗi đơn côi miền đất xa
Tĩnh mịch trói buộc tấm vai gầy trong đôi mắt lạnh giá
Như sợ cơn bão bông đùa, ngọn cỏ lau thầm thổn thức
Làn gió ru hời
Hoà mình ca múa đưa lời
Tựa chiếc hôn vội
Cùng hơi ấm không thể buông rời
Lời ru vô danh
Của dòng biển xanh
Từ nơi vĩnh kiếp nhẹ ôm
Cánh chim trĩu nặng chốn mơ mộng
Nay vụt bay mở lối
Như chồi cây bé vươn mình
Chẳng thể nằm lại trong đất
Từng nỗi u sầu
Hoà mình trong tiếng van cầu
Ngày ánh dương về
Lòng ai sắt son lời ước thề
Lời ru vô danh
Của dòng biển xanh
Từ nơi vĩnh kiếp nhẹ ôm