Tác giả: Văn Phụng
Ô mê lý, mê ly!
Ô mê lý, mê ly đời ta!
Ô mê ly đời sống với cây đàn
Tình tính tang dạo phím rồi ca vang
Chiều êm êm nhìn phía a mây vàng
Dục lòng ta dạo khúc ca với đàn
Một chiều mưa ta hát vang "Mưa rơi!"
Rồi cùng ta mưa đáp: "Cho tươi đời!"
Một ngày nắng ta hát vang: "Nắng tươi!"
Đàn cầm tay say sưa hát là nguồn vui
Gió sớm đã về, cùng tiếng hát tiếng cười
Thấp thoáng bóng người
Ngoài đám lúa cất lời
Thấy tiếng hát cười là gió sớm đến mời
"Người ơi, đàn đi!"
Ô mê lý, mê ly!
Ô mê lý, mê ly đời ta!
Đứng giữa cánh đồng
Nhìn ánh nắng phớt hồng
Có tiếng hát chòng từ đám lúa lướt về
Thoáng thấy tiếng nàng
Và thoáng có tiếng cười đàn ta hòa vang
Ô mê lý, tơ duyên!
Ô mê lý, khúc ca triền miên!
Ô mê ly đời sống bao duyên tình
Trời về trưa ngồi dưới hàng cây anh
Nhìn bao la đồng lúa a a mờ
Đàn hòa vang tựa sóng ô đến bờ
Đường về thôn em bé vui câu ca
Dục hồn thơ tha thiết yêu quê nhà
Đàn cùng ta reo khúc ca chơi vơi
Nhạc hòa vang nhịp nhàng đưa ngàn nơi
Một chiều mưa ta hát vang "Mưa rơi!"
Rồi cùng ta mưa đáp: "Cho tươi đời!"
Một ngày nắng ta hát vang: "Nắng tươi!"
Đàn cầm tay say sưa hát là nguồn vui
Gió sớm đã về, cùng tiếng hát tiếng cười
Thấp thoáng bóng người
Ngoài đám lúa cất lời
Thấy tiếng hát cười là gió sớm đến mời
"Người ơi, đàn đi!"
Ô mê lý, mê ly!
Ô mê lý, mê ly đời ta!
Đứng giữa cánh đồng
Nhìn ánh nắng phớt hồng
Có tiếng hát chòng từ đám lúa lướt về
Thoáng thấy tiếng nàng
Và thoáng có tiếng cười đàn ta hòa vang
Ô mê lý, tơ duyên!
Ô mê lý, khúc ca triền miên!
Ô mê ly đời sống bao duyên tình
Trời về trưa ngồi dưới hàng cây anh
Nhìn bao la đồng lúa a a mờ
Đàn hòa vang tựa sóng ô đến bờ
Đường về thôn em bé vui câu ca
Dục hồn thơ tha thiết yêu quê nhà
Đàn cùng ta reo khúc ca chơi vơi
Nhạc hòa vang
Nhịp nhàng đưa..ngàn..nơi....