Bởi vốn dĩ là thế
Hạnh phúc sẽ bao gồm luôn tất cả tồi tệ
Đúng thời điểm thì ta
Chẳng còn bên với những khoảnh khắc cận kề
Lúc ốm anh chẳng ở cạnh
Lời nói như mưa đã tạnh
Em nói em không sao vì em đã cũng dần quen
Cạnh bên nhau, thời gian đã ngủ quên
Anh thì cũng đã ngủ quên, với áp lực đè lên vai của 2 ta
Dần xa cách bởi những thứ phải trải dần cách xa
Từ công việc, thời gian, việc học, việc chia sẻ ít đi
Từ khoảnh khắc đó ai cũng thay đổi, câu chuyện mỗi tối dần khép đi
Có lẽ niềm tin đã khiến mình cùng nhau
Nắm tay thật lâu sao vội rời khỏi nhau
Noh babe, noh babe
Lối đi về, dài lê thê
Cho anh đắm ánh mắt, ngả lưng vào nỗi nhớ này
(nah nah nah)
Đông sang mưa lất phất, khoác mình vòng tay ấm này
(nah nah nah)
Thân quen sao lắp bắp
Vẫn là khoảng cách đó nhưng lại thật xa vời, thật xa vời
Sớm mai kia thức giấc, hãy nói cho a biết là mình hiện tại
Dẫu anh đã cố gắng, mong bản thân mình sẽ chẳng làm phiền hoài
Anh đã rất chắn chắn, không yêu thêm ai nữa nếu chẳng phải em
Chẳng phải em
Nếu chẳng phải em thì anh chẳng biết mình sẽ làm được gì hơn đâu
Cô đơn từ lâu anh đã không còn những cảm xúc mình từng trao nhau
Là những nụ hôn trao nhau ngất ngây khi ta kề
Là những vòng tay ôm eo mỗi đêm ta đi về
Yeah, yeah
Anh bước xuống phố để dạo chơi nhưng trong lòng anh chỉ nghĩ vễ mỗi em
Mình đã từng cất khúc hát trên đường ta thường đi
Nhưng giờ đây mọi thứ đã tối đen
Ngả lưng vào kí ức của ngày xưa
Anh đã quay cuồng thêm và thực sự rối ren
Mình đã phải kết thúc hết thật sao
Mỗi lần nghĩ về chuyện đó tim anh lại nhói lên
Baby anh rất muốn nói: sao em nỡ bỏ những gì đã qua
Dọn dẹp hành trang cuốn gói để anh lạc lõng ở
Giữa ngã ba
Tồn tại những hệ tư tưởng mới, sao mà anh có thể với tới
Trong đêm anh bật khóc vì em, cảm giác khó kể tên
Vì anh chẳng thể quên được em rồi, baby
Mùa thu đi để lại những giấc mơ
Và em đi để lại những thẫn thờ
Anh chẳng ngờ, em ơii
Cho anh đắm ánh mắt, ngả lưng vào nỗi nhớ này
(nah nah nah)
Đông sang mưa lất phất, khoác mình vòng tay ấm này
(nah nah nah)
Thân quen sao lắp bắp
Vẫn là khoảng cách đó nhưng lại thật xa vời, thật xa vời
Sớm mai kia thức giấc, hãy nói cho a biết là mình hiện tại
Dẫu anh đã cố gắng, mong bản thân mình sẽ chẳng làm phiền hoài
Anh đã rất chắn chắn, không yêu thêm ai nữa nếu chẳng phải em
Chẳng phải em
Ban mê, ngả lưng và tựa vai
Ánh mắt như là vì sao rơi, nơi cuối trời dần mờ phai
Lẻ loi rong ruổi những buổi chiều anh thường lại
Chập chờn nhưng thật dễ chịu, vùng kí ức còn vương lại