* * * * Đêm nghe tiếng
mưa rơi.
Xạc xào
tiếng lá đơn côi.
Buồn đếm giọt sầu rơi.
Chợt ai
tắc lưỡi canh thâu.
Bằng những lời nỉ non.
Còn đâu
luyến tiếc muộ n màng.
Than trách thân phận mình.
Ngổn ngang
trăm mối như tơ.
Ngày xưa ai
cũng vì giàu sang.
Nỡ đâu
nghĩa nhân vong ph ụ.
Quên tình mặn nồng
gối chăn,
lửa hương phai nhạ t.
Sa o chàng
nỡ quê n tình em.
Thạch sùng
kêu não nùng trong đêm.
Tiếc thương
bởi ai quên bạ n.
Tuy nghèo
nhưng tình thủy chung
sắc son tà o khang
Thôi đâu còn gì
ướ c mơ.
Xa cách xa nhau
muô n trùng.
Em nhớ anh v ô cùng.
Đêm mưa lạnh
gió buồ n từng cơn.
Hớ hơ hờ hơ hơ hớ hơ.
Ai nhớ thương ai
bê n cầu.
Con gái duyên b ẽ bàng.
Nh ư Thạch Sùng
nức n ở từng đêm.
Còn lại nơi đây
hằn trên đôi mắt.
Thức trắng bao đêm
đón đợi anh về.
Tiếng mưa buồn
nghe sao nã o nuột.
Nức nở canh dài
duyên mình dở dang.
Anh ơi biết đến ba o giờ.
Thạch sùng thôi tắc lưỡi
khóc thầm từn g đêm.
* * * * Đêm nghe tiếng
mưa rơi.
Xạc xào
tiếng lá đơn côi.
Buồn đếm giọt sầu rơi.
Chợt ai
tắc lưỡi canh thâu.
Bằng những lời nỉ non.
Còn đâu
luyến tiếc muộ n màng.
Than trách thân phận mình.
Ngổn ngang
trăm mối như tơ.
Ngày xưa ai
cũng vì giàu sang.
Nỡ đâu
nghĩa nhân vong ph ụ.
Quên tình mặn nồng
gối chăn,
lửa hương phai nhạ t.
Sa o chàng
nỡ quê n tình em.
Thạch sùng
kêu não nùng trong đêm.
Tiếc thương
bởi ai quên bạ n.
Tuy nghèo
nhưng tình thủy chung
sắc son tà o khang
Thôi đâu còn gì
ướ c mơ.
Xa cách xa nhau
muô n trùng.
Em nhớ anh v ô cùng.
Đêm mưa lạnh
gió buồ n từng cơn.
Hớ hơ hờ hơ hơ hớ hơ.
Ai nhớ thương ai
bê n cầu.
Con gái duyên b ẽ bàng.
Nh ư Thạch Sùng
nức n ở...
từng... đêm.