Em còn nhớ anh không? Em còn nhớ anh không?
Từ lâu anh đã quen mình phải cô đơn
Vì anh không thể tìm được một ai hơn (hơn là em)
Ngày em đi trong anh biết bao nỗi buồn
Rồi lâu lâu nước mắt trong lòng cứ tuôn
Không phải anh yếu đuối đâu
Cũng không phải là lần cuối đâu
Bao ngày ta đã dối nhau anh cố vứt đi nỗi sầu
Đêm ngày vẫn luôn hát ca nhưng trong lòng như muốn nát ra
Khi mà em đã cố xem anh như một người lạ
Trong phút giây mỏi mệt... anh nhận ra anh nhớ em
Cố giấu đi từng đêm chỉ làm cho khóe mi cay thêm
Cứ thế anh lặng nhìn giây phút em lặng thinh
Quay bước đi mà chẳng nghĩ suy dù em biết anh cần gì
Không biết bây giờ này...
Em liệu đang đi với ai
Không biết bây giờ đây anh là người đúng hay đã sai?
Chỉ là nỗi nhớ,
chỉ là dĩ vãng,
chỉ là câu hát anh viết dẫu đã muộn màng
Em còn nhớ anh không?
Em còn nhớ anh không?
Trong phút giây mỏi mệt... anh nhận ra anh nhớ em
Cố giấu đi từng đêm chỉ làm cho khóe mi cay thêm
Cứ thế anh lặng nhìn giây phút em lặng thinh
Quay bước đi mà chẳng nghĩ suy dù em biết anh cần gì
Không biết bây giờ này...
Em liệu đang đi với ai
Không biết bây giờ đây anh là người đúng hay đã sai?
Chỉ là nỗi nhớ,
chỉ là dĩ vãng,
chỉ là câu hát anh viết dẫu đã muộn màng
Em còn nhớ anh không?
Em còn nhớ anh không?
(Đêm rồi từng đêm cô đơn càng nhiều thêm
Những nốt nhạc này vang lên từ con tim luôn tìm về em)
Trong phút giây mỏi mệt... anh nhận ra anh nhớ em
Cố giấu đi từng đêm chỉ làm cho khóe mi cay thêm
Cứ thế anh lặng nhìn giây phút em lặng thinh
Quay bước đi mà chẳng nghĩ suy dù em biết anh cần gì
Không biết bây giờ này...
Em liệu đang đi với ai
Không biết bây giờ đây anh là người đúng hay đã sai?
Chỉ là nỗi nhớ,
chỉ là dĩ vãng,
chỉ là câu hát anh viết dẫu đã muộn màng
Em còn nhớ anh không?
Em còn nhớ anh không?