Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ này còn nổi trôi riêng tôi in từ chối mà uân chán gì nơi Nàng uân chán gì nơi uân là của muôn người mặc tình uân lả lơi uân chẳng phải riêng ai uân đi rồi uân tới ngại rằng uân kém tươi. Hai mươi mấy tuổi đời ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời bản đàn uân lả lơi tơ lòng đang rối uân đến thêm buồn thôi Hai mươi mấy uân rồi tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói ôi ót a đầy vơi. Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải hỏi uân có gì vui? hỏi uân có gì vui? uân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui. ĐK: Hai mươi mấy tuổi đời ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời bản đàn uân lả lơi tơ lòng đang rối uân đến thêm buồn thôi Hai mươi mấy uân rồi tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói ôi ót a đầy vơi. Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải hỏi uân có gì vui? hỏi uân có gì vui? uân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui. ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui.
Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ này còn nổi trôi riêng tôi in từ chối mà uân chán gì nơi Nàng uân chán gì nơi uân là của muôn người mặc tình uân lả lơi uân chẳng phải riêng ai uân đi rồi uân tới ngại rằng uân kém tươi. Hai mươi mấy tuổi đời ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời bản đàn uân lả lơi tơ lòng đang rối uân đến thêm buồn thôi Hai mươi mấy uân rồi tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói ôi ót a đầy vơi. Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải hỏi uân có gì vui? hỏi uân có gì vui? uân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui. ĐK: Hai mươi mấy tuổi đời ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời bản đàn uân lả lơi tơ lòng đang rối uân đến thêm buồn thôi Hai mươi mấy uân rồi tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói ôi ót a đầy vơi. Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải hỏi uân có gì vui? hỏi uân có gì vui? uân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui. ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui.
Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ này còn nổi trôi riêng tôi in từ chối mà uân chán gì nơi Nàng uân chán gì nơi uân là của muôn người mặc tình uân lả lơi uân chẳng phải riêng ai uân đi rồi uân tới ngại rằng uân kém tươi. Hai mươi mấy tuổi đời ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời bản đàn uân lả lơi tơ lòng đang rối uân đến thêm buồn thôi Hai mươi mấy uân rồi tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói ôi ót a đầy vơi. Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải hỏi uân có gì vui? hỏi uân có gì vui? uân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui. ĐK: Hai mươi mấy tuổi đời ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời bản đàn uân lả lơi tơ lòng đang rối uân đến thêm buồn thôi Hai mươi mấy uân rồi tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói ôi ót a đầy vơi. Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải hỏi uân có gì vui? hỏi uân có gì vui? uân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui. ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui.
Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ này còn nổi trôi riêng tôi in từ chối mà uân chán gì nơi Nàng uân chán gì nơi uân là của muôn người mặc tình uân lả lơi uân chẳng phải riêng ai uân đi rồi uân tới ngại rằng uân kém tươi. Hai mươi mấy tuổi đời ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời bản đàn uân lả lơi tơ lòng đang rối uân đến thêm buồn thôi Hai mươi mấy uân rồi tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói ôi ót a đầy vơi. Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải hỏi uân có gì vui? hỏi uân có gì vui? uân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui. ĐK: Hai mươi mấy tuổi đời ai đón ai mời tôi chưa muốn trao lời bản đàn uân lả lơi tơ lòng đang rối uân đến thêm buồn thôi Hai mươi mấy uân rồi tôi vẫn đi hoài nghe như vắng tiếng cười chạnh vì non nước tôi đang còn lửa khói ôi ót a đầy vơi. Đợi hai ba năm nữa quê mình thôi khói lửa mời uân đến với tôi giờ còn nặng hai vai thân chinh nhân hồ hải hỏi uân có gì vui? hỏi uân có gì vui? uân làm dáng cho đời đẹp lòng giây phút thôi ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui. ôi đất nước hai nơi uân đi làm sao tới dặm dài in chớ lui.