Cố để lấy thứ khó thể thấy thì cố để lấy làm gì?
Có dễ lấy mà cứ để đấy, thì sao lại không mất đi rồi?
Cho tôi hay tình yêu là mây, là gió, là cây, là gì?
Mà sao người đi, còn tôi ngồi đây cười khi đời chỉ một mình
Cố để lấy thứ khó thể thấy thì cố để lấy làm gì?
Có dễ lấy mà cứ để đấy, thì sao lại không mất đi rồi?
Cho tôi hay tình yêu là mây, là gió, là cây, là gì?
Mà sao người đi, còn tôi ngồi đây cười khi đời chỉ một mình?
Có những niềm đau lúc vắng em
Cố viết lời ca thức trắng đêm
Và có chút suy nghĩ trôi qua vội vã
Không gian dần buông tông trắng đen
Khói thuốc giờ đang che chắn em khỏi
Những suy nghĩ vô hình, những câu nói vô tình vội xa
Và em mang niềm tin trôi hết đi sau đêm nay
Lời nói khắc thật sâu hơn vết xăm in trên tay
Và em muốn một người cùng vẽ nên những cầu vồng
Không phải một người luôn khiến em phải đau lòng
Anh cố gắng để lấy những thứ khó thể thấy
Những cơn mơ này đang che đậy cảm xúc về đây
Chỉ có lệ cay
Cố để lấy thứ khó thể thấy thì cố để lấy làm gì?
Có dễ lấy mà cứ để đấy, thì sao lại không mất đi rồi?
Cho tôi hay tình yêu là mây, là gió, là cây, là gì?
Mà sao người đi, còn tôi ngồi đây cười khi đời chỉ một mình?
Cuộc sống như thế em ơi
Hạnh phúc luôn có trên đời
Chẳng thể lấy, anh nghĩ nên thôi
Chúng ta đã lỡ hẹn rồi
Màu son nhạt đi trên môi
Bài hát vẫn hát thêm lời
Màu khói vẫn ám lên trời
Và giai điệu cũ thêm rồi
Dù em muốn rời xa nhưng niềm đau lưu trên mắt em
Dù biết nó gào thét khi bài hát ta yêu cất lên
Em nghĩ thật kĩ chưa khi niềm đau nhân lũy thừa
Khi người ta nhắc tên, khi lòng em chưa chắc quên
Và em có thể tin, có thể yêu ai khác
Tình yêu em đã trao như quần áo in sai mác
Và đêm tối qua rồi
Ta đã xa rồi
Cố để lấy thứ khó thể thấy thì cố để lấy làm gì?
Có dễ lấy mà cứ để đấy, thì sao lại không mất đi rồi?
Cho tôi hay tình yêu là mây, là gió, là cây, là gì?
Mà sao người đi, còn tôi ngồi đây cười khi đời chỉ một mình
Cố để lấy thứ khó thể thấy thì cố để lấy làm gì?
Có dễ lấy mà cứ để đấy, thì sao lại không mất đi rồi?
Cho tôi hay tình yêu là mây, là gió, là cây, là gì?
Mà sao người đi, còn tôi ngồi đây cười khi đời chỉ một mình