Hai rồi ba rồi năm
Ông sao trời tối tăm
Năm mười lăm một trăm
Nụ cười em trong lòng
Màn đêm làm tôi buồn thêm
Chỉ mong cho trời sáng
Hỏi em một câu
Rằng em và tôi
Là yêu là thương hay chỉ nhớ
Thế thôi rồi quên
Nếu nếu lúc ấy
Câu trả lời không như mong đợi
Thì hãy cứ đứng đấy
Tôi đã hay tôi nên xa rời
Dù mười hai mười ba
Mười lăm mười tám hay mười chín
Một trăm lẻ năm ngày nữa
Thì ngày cuối
Ta vẫn chỉ như người dưng
Vô tình đứng cạnh nhau mà thôi
Màn đêm làm tôi buồn thêm
Chỉ mong cho trời sáng
Hỏi em một câu
Rằng em và tôi
Là yêu là thương hay chỉ nhớ
Thế thôi rồi quên
Nếu nếu lúc ấy
Câu trả lời không như mong đợi
Thì hãy cứ đứng đấy
Tôi đã hay tôi nên xa rời
Dù mười hai mười ba
Mười lăm mười tám hay mười chín
Một trăm lẻ năm ngày nữa
Thì ngày cuối
Ta vẫn chỉ như người dưng
Vô tình đứng cạnh nhau mà thôi
Mười hai mười ba mười bốn
Bình minh tựa như hoàng hôn
Giờ anh chỉ muốn nằm xuống
Gối đầu trên bầu trời vuông
Mười hai mười ba mười bốn
Bình minh tựa như hoàng hôn
Chợt nghe vài ba hồi chuông
Bây giờ biết cầm hay buông