Người con gái
năm ấy thường hay ra
hái hoa bên bờ suối
Rồi nâng niu
thả hoa trên giòng nước
đứng trông theo mà buồn
Để rồi đây
nước cuốn hoa trôi
hoa úa màu tim vỡ thôi
Cuộc đời hoa
thoáng như làn gió
bay phớt ngang trên mặt hồ.
Một chàng trai
không biết từ đâu sang
đến đây quen người ấy
Thường hẹn nhau
ước mơ bên bờ suối
dưới đêm trăng lạnh đầy
Rồi một hôm
mắc bận về a
anh lỗi hẹn không đến đây
Để nàng mong
đứng bên bờ suối
ôm nhớ thương đầy lòng.
Sau hay,tin rằng
áo cưới nhuộm đường đi
Là ngày người yêu
vui say duyên tình mới
Lời thề một đêm
trăng ưa bên bờ suối
Đã cuốn theo làn gió.
Khi yêu nhau ước cùng mong
nhưng ai giữ được không
Thề chi khiến tủi lòng nhau
Đêm "Tân Hôn" có người vui
nhưng riêng nàng khóc
Mà trăng thì cười.
Người con gái
năm ấy thường hay ra
hái hoa bên bờ suối
Rồi nâng niu
thả hoa trên giòng nước
đứng trông theo mà buồn
Kể từ khi
vắng mặt chàng trai
không thấy nàng ra hái hoa
Rồi về sau
mới hay nàng đã
thôi hái hoa
đi đầu Phat !
Sau hay,tin rằng
áo cưới nhuộm đường đi
Là ngày người yêu
vui say duyên tình mới
Lời thề một đêm
trăng ưa bên bờ suối
Đã cuốn theo làn gió.
Khi yêu nhau ước cùng mong
nhưng ai giữ được không
Thề chi khiến tủi lòng nhau
Đêm "Tân Hôn" có người vui
nhưng riêng nàng khóc
Mà trăng thì cười.
Người con gái
năm ấy thường hay ra
hái hoa bên bờ suối
Rồi nâng niu
thả hoa trên giòng nước
đứng trông theo mà buồn
Kể từ khi
vắng mặt chàng trai
không thấy nàng ra hái hoa
Rồi về sau
mới hay nàng đã
thôi hái hoa
đi đầu Phat !
Rồi về sau
mới hay nàng đã
thôi hái hoa
đi đầu Phat !