Tuổi mười tám như bao bạn bè
Con xung phong
bảo vệ quê hương
Dẫu có nhọc nhằn con cũng
Không sợ bóng con
Khuất dần trong nắng trong xương
Xa tít nơi quê nhà mẹ
Thay con chăm sóc cho ba
Con hứa sẽ trở thành người lính
Giữ yên bình đất nước
Xây dựng quê ta
Con về sẽ dắt thêm dâu
Sinh cho ba vài đứa cháu nhỏ
Gọi điện về chỉ được vài câu
Ở đơn vị con cái gì cũng có
Là nắng là xương là mùa hè
Có hoa phượng đỏ
Mẹ đừng lo khổ chút thôi
Có sao đâu cũng chẳng nhằm nhò
Nào ngờ anh em sống với nhau
Gọi thân tình hai từ đồng chí
Có quả ngọt thì mày với tao
Cho bọn kia mỗi thằng một tí
Bẻ cho nhau nửa mẩu lương khô
Dù cho trong túi con không còn gì
Cũng có thằng tốt như liên số
Nhưng vẫn còn vài thằng ích kỉ
Mỗi lúc con buồn lại nghe rap
Mạnh hakyno
Con thả tâm hồn vào
Làn mây cho đời bớt khổ
Nhưng mẹ ơi nay con về
Trên chiếc ô tô
Mẹ lên đón con về nhé
Xin lỗi mẹ con trai hồ đồ
Nào ngờ nghĩa vụ hai năm con đi
Đến bây giờ đây không có ngày về
Để mẹ khóc ướt đẫm đôi mi
Giờ biết tìm con nơi đâu thế
Ngày ra đi hứa trọn lời thề
Sao bây giờ khi tỉnh cơn mê
Thân xác con vẫn nằm đó
Mẹ nhìn con gục xuống bên lề
Vai mẹ gầy đi không nỡ biệt ly
Thương thằng con trai
Cả cuộc đời mẹ chẳng cần chi
Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh
Xin lỗi mẹ thằng con bất hiếu
Ơn nghĩa nghĩa sinh thành
Nuôi con lớn lên con
Đã làm cha khóc nhiều
Mày dậy mày cãi tao đi
Sao mày nằm đấy
tao gọi mày chẳng nói năng chi
Mày để ngừng đập con tim
Mày không bao giờ nghe lý trí
Mày bỏ công lao dưỡng dục
Chỉ vì tí nhục mày ra đi
Mày ra đi ở tuổi 19
Mày chỉ đau thân xác mày thôi
Bố mẹ mất đi con là thất bại
Thêm nửa cuộc đời
Ai khóc ai cười để nước mắt
Bây giờ cho vơi
Ngôi nhà nhỏ không thấy
Bóng người dáng nó về
Gọi mẹ cha ơi
Nén hương thơm mịt mù
nghi ngút đưa người tân binh
Thương người lính
giữa thời bình mà phải hi sinh
Mẹ đau mẹ khóc
muốn gánh cho con
muôn vàn vết thương
Mẹ thương con tuổi đời quá ngắn
đã phải mang bao nỗi đoan trường
Rồi ngày mai ngày ra quân
tưng bừng hoa lá
Và ai sẽ đến đây đón con về
ai sẽ gửi tặng con những cánh hoa
Những thằng bạn
ngày nào đi chung ngồi lại
cùng nhau mỗi mùa hết khóa
Mẹ nhìn lên bức ảnh con
mẹ gọi đô ơi nước mắt nhạt nhòa
Nào ngờ nghĩa vụ hai năm con đi
đến bây giờ đây không có ngày về
Để mẹ khóc ướt đẫm đôi mi
giờ biết tìm con nơi đâu thế
Ngày ra đi hứa trọn lời thề
sao bây giờ khi tỉnh cơn mê
Thân xác con vẫn nằm đó
mẹ nhìn con gục xuống bên lề
Vai mẹ gầy đi không nỡ biệt ly
Thương thằng con trai
cả cuộc đời mẹ chẳng cần chi
Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh
xin lỗi mẹ thằng con bất hiếu
Ơn nghĩa nghĩa sinh thành
nuôi con lớn lên
con đã làm cha khóc nhiều