Nước mắt anh rơi
Rồi ngày em bước sang đò
Câu ới câu a điệu hò nay đã không còn
Trách mối duyên ta
Lỡ làng hay trách ông trời
Đã khiến đôi thân phận mình
Nay cách xa rời
Vì nàng là kiều nữ đoan trang
Vì nàng là lầu son gác vàng
Phận mình là chiếu rách chiếu manh
Làm sao để
Sánh với nàng kiều trong tranh
Siết đôi tay chặt vào nhau
Hứa chẳng xa rời
Phải chăng người quên
Nên giờ ta đã xa rồi
Bước đi không lời từ ly chẳng nói câu gì
Để ngày em đi tôi cười đến ướt mi
Nếu xưa ta chẳng gặp nhau
Không thương đậm sâu
Thì giờ ta chẳng
Ôm khổ đau chẳng ai thấu
Thôi ta đành buông duyên mình xuống
Để yên cho nàng
Đi với ai kia
Chuyện tình ta quá trái ngang
Phận duyên bèo trôi như áng mây hồng
Bỏ mặc anh đi
Em bước theo chồng
Bao nhiêu kỷ niệm giờ cũng như không
Nay em đi rồi anh thấy mông lung
Mối tình dang dở đời mình tơ vương
Yêu em thật nhiều
Nhưng em chẳng thương
Câu chuyện này đẹp
Anh ghi vào trang sách
Nhớ em hoài niệm cuộc đời gió sương
Nàng là kiều nữ đoan trang
Nàng là lầu son gác vàng
Phận mình là chiếu rách chiếu manh
Làm sao để
Sánh với nàng kiều trong tranh
Siết đôi tay chặt vào nhau
Hứa chẳng xa rời
Phải chăng người quên
Nên giờ ta đã xa rồi
Bước đi không lời từ ly chẳng nói câu gì
Để ngày em đi tôi cười đến ướt mi
Nếu xưa ta chẳng gặp nhau
Không thương đậm sâu
Thì giờ ta chẳng ôm khổ đau chẳng ai thấu
Thôi ta đành buông duyên mình xuống
Để yên cho nàng
Đi với ai kia
Chuyện tình ta quá trái ngang
Khi xưa bên nhau em hứa với anh rằng
Dù ra sao ta mãi luôn bền lâu
Ngày hôm nay theo người ta áo hoa lụa là
Tình mình chia xa đôi ta lạc lối
Nếu xưa ta chẳng gặp nhau
Không thương đậm sâu
Thì giờ ta chẳng
Ôm khổ đau chẳng ai thấu
Thôi ta đành buông duyên mình xuống
Để yên cho nàng
Đi với ai kia
Chuyện tình ta quá trái ngang