Loay hoay sửa soạn
anh không biết là anh nên mặc gì
Tóc tai dài quá
nhìn ghê quá có nên đi cắt đi
Im lặng có một tí ngầu
nhưng mà thực ra anh đang bối rối
về điều gì đó thật xa
Ngay lúc này
Bởi vì có lẽ anh đang yêu
Đầu óc nó cứ quay quay
theo cái kiểu như đang phiêu
Hát một bài hát và anh thấy thật là hay
Không cần bia rượu
anh vẫn thấy thật là say say say
Say say ơi là say
bay bay lên làn mây
Bay cao để nhìn thấy
ánh nắng lay trên hàng cây
Anh đếm mỗi ngày
vì anh sắp gặp em
Thời gian trôi đã chậm
thì lại còn thắt chặt thêm
Yêu anh vẫn yêu
như ngọn lửa yêu ngọn gió
Đốt cháy hết mặt đất
này trái tim vẫn còn đó
Em đến khi ngoài
đường phố chỉ còn lại ánh đèn
Bốn giờ sáng một đêm dài
anh lại được ở cạnh em
Rồi anh giật mình tỉnh dậy
tất cả chỉ là mơ
(tất cả chỉ là mơ)
Khoảnh khắc quá ngắn ngủi
chỉ vỏn vẹn một hơi thở
(hít vào cho thật sâu)
Quá nhiều thứ để quên
và quá nhiều thứ để nhớ
(nhớ mãi đến về sau)
Em đi mà anh đâu hay
em vẫn còn ở đâu đây gặp lại em
là thứ mà anh chờ đợi bấy lâu nay
Verse 2:
Em đẹp như trong tranh
tâm hồn em mong manh
Em cười rồi em hỏi
anh có yêu em không anh
Tình yêu như chim én
đến đậu trên lòng bàn tay
Bóp nó chặt nó sẽ chết
còn không giữ nó sẽ bay
Vậy thế nào là vừa đủ?
Em đừng hỏi anh
Mặt đất này
vẫn là cát bụi nuôi đồng cỏ xanh
Anh yêu em và cho em
những gì mà anh có
Đường phố là để anh
và để em bay trong gió
Thế giới là của anh
âm nhạc, men và khói
Nhưng kể từ khi em đến
anh chỉ nhìn em và nói
Anh sẵn sàng đánh đổi tất cả
những phù du này
Chỉ để có được em cùng sưởi ấm
qua mùa thu này
Có thể là New York hay Paris
Tokyo Dubai hay Venice
Bất kể là nơi đâu
anh chỉ cần đi với em
Thời gian như đứng lại
chỉ để 2 đứa mình xem
Rồi anh giật mình tỉnh dậy
tất cả chỉ là mơ
(tất cả chỉ là mơ)
Khoảnh khắc quá ngắn ngủi
chỉ vỏn vẹn một hơi thở
(hít vào cho thật sâu)
Quá nhiều thứ để quên
và quá nhiều thứ để nhớ
(nhớ mãi đến về sau)
Em đi mà anh đâu hay
em vẫn còn ở đâu đây gặp lại em
là thứ mà anh chờ đợi bấy lâu nay
Verse 3:
Bước anh lại bước về đâu
bước nhưng vẫn ngoái về sau
Góc đường này đã dần
trở nên quá quen thuộc,
Kỉ niệm thì lại quá lem luốc
Như một cuộn phim đen trắng,
nhấp chút cafe cho vị đời thêm đắng
Sỏi đá cũng cần có nhau
vậy thì hạnh phúc cần phải có đau
Đau đau ơi là đau
như là kim xăm vào thịt
Anh ngửi thấy mùi máu
từ trong tim đập thình thịch
Anh yêu em hôm qua
anh yêu em hôm nay
tình yêu không hứa trước
như đang yêu trong cơn say
Anh yêu kiểu bụi đời
là thịt nhau ngay tại chỗ
Anh yêu kiểu sang trọng
nhà hàng sang mâm và cỗ
Anh không có gì nhiều
anh chở em bằng xe dream
Nhưng nếu thích
anh cũng có xe hơi chở em đi xem phim
Cuộc sống là không đủ
nhưng cũng chẳng bao giờ thiếu
Tất cả sẽ hợp lí
khi con người có tình yêu
Tưởng chừng như chúng ta
đã có đủ những năm tháng này
Để yêu nhau và bên nhau
mặc kệ những lời bàn tán này
Em có nghe người ta than thở
Tình chỉ đẹp khi mà tình còn đang dang dở
Lãng mạn vẫn chỉ là nhạc hòa vần
Anh chìm vào giấc ngủ
bóng hình em nhạt nhòa dần
Rồi anh giật mình tỉnh dậy
tất cả chỉ là mơ
(tất cả chỉ là mơ)
Khoảnh khắc quá ngắn ngủi
chỉ vỏn vẹn một hơi thở
(hít vào cho thật sâu)
Quá nhiều thứ để quên
và quá nhiều thứ để nhớ
(nhớ mãi đến về sau)
Em đi mà anh đâu hay
em vẫn còn ở đâu đây gặp lại em
là thứ mà anh chờ đợi bấy lâu nay.