Lâu lắm rồi Út chưa về từ ngày Út rời xa quê
Út lên Sài Gòn tráng lệ, Út đã không hẹn ngày về
Út nỡ quên câu dân ca ngọt ngào của quê mình
Bấy lâu nay vẫn mang trong tim dù cho nắng mưa vẫn trọn tình
Út còn nhớ hay là không, con sông kỷ niệm?
Khi xưa còn thơ, hay ra đây chơi trốn tìm
Nhiều lúc Út giận dỗi, phải dỗ dành bằng hoa lục bình
Màu hoa mà Út thích nhất khi tới mùa nở tím cả quê mình
Sáng nay hay tin Út đã trở về quê nghèo
Sau bao năm tháng ngược xuôi, Út đã mang tình tôi theo
Lòng tôi vui như nở ngàn hoa sau bao ngày nắng khô héo
Cuối cùng thì đã gặp lại Út bước trên bờ đê cong ngoằn ngoèo
Út đã về thật rồi, Út đẹp, đẹp như con gái của Sài Gòn
Nhưng mà sao hôm nay thay đổi khi Út về, ai đưa đón?
Nghe lòng một thoáng đượm buồn, hoa tím ơi, giờ còn đâu?
Ghi lại nỗi nhớ năm xưa, thời gian ơi, hãy xóa màu, Út ơi
Chợt mình nghe tiếng "Út ơi" năm nào
Sao ngỡ như anh còn chờ em?
Lời nguyện ước hoa tím lục bình
Nay bến sông con đò em gửi anh
Tôi biết anh buồn về cô Út ngày hôm qua
Nghe bà con lối xóm kể lại cho nôm na
Sự việc cô Út trở về và đi chung với người khác
Khoác trên mình không phải bà ba, còn đeo trên tay là vòng bạc
Không còn là người con gái nết na và chất phát
Cũng chẳng còn là cô Út nhỏ ngày xưa tôi bắt nạt
Cô đã thay đổi chỉ trong hai năm mới đây thôi
Thời gian quá ngắn, vừa mới chớp mắt tưởng như trôi qua đã mấy đời
Và tôi còn nhớ lúc cô đi, cô còn hứa
Hứa với thằng Điền, con bà Sáu dưới trời mưa
"Khi trở về thì em đây sẽ trở thành vợ anh nhé!"
Rớt nước mắt chuyện tình hai người ôm nhau khóc ngoài sau hè
Giờ thì còn gì đâu ngoài nhánh hoa lục bình tím
Phận tôi người ngoài nên không thể can thiệp
Nhìn thấy anh đang gục ngã, lấy rượu và giải sầu
Út thì vui đi coi mắt, biết xung quanh có ai đâu, Út ơi
Ngày em đi, tiếng chim sau vườn
Thương khóc cho thân phận bèo trôi
Nơi thành đô gấm hoa son vàng
Anh hãy quên đi người con gái xưa (oh)
Tui biết anh buồn nhưng mà có gì đâu, mình cạn ly
Đã là tiếng yêu thì dẫu muôn đời à, khi đến chết vẫn mang đi
Út đã không còn, không còn là Út, chỉ riêng anh buồn, còn Út hạnh phúc
Mà ở bên sông người ta đám cưới thì anh phải cười xem như câu chúc
Một vùng quê bình yên, cần tình cảm hơn vật chất
Nhưng khi đi xa, ai đã thay lòng, có lẽ bản chất bị trôi lạc mất
Dòng chảy đời này, anh à, thật khó đoán
Thôi thì anh nói với cổ lời tạm biệt và xem đây là phép toán
Vì ngày mai ai bước lên kiệu hoa, bà con xem
Cô Út của ngày nào, yêu anh Điền giờ thay tên
Cô đi cùng một người thành thị nhưng có vẻ không chất phát
Đôi chân trần ngày nào đất cát đã thay vào đó đôi giày rất đắt
Thôi anh à (thôi anh à), hãy để nó trôi như đám lục bình
Anh còn bạn bè, bà con quanh mình và anh đâu chỉ có một cuộc tình
Chiều hôm nay, phía bờ đê hoàng hôn thật đẹp (oh)
Ai về bên sông, còn ảnh ở lại, ảnh khóc đó Út ơi
Chợt nghe tiếng "Út ơi" năm nào
Sao ngỡ như anh còn chờ em?
Lời nguyện ước hoa tím lục bình
Nay bến sông con đò em gửi anh
Nơi thành đô gấm, hoa son vàng
Anh hãy quên đi người con gái xưa