* * * * Hò ơ ...
ớ ... ... ơ
Buồn thương
ch iếc áo phong sương
đò ai không b ến
hò ơ ... ờ
đò ai không bến
vấn vương câu hò
* * * * Buồn thương
chiếc áo năm nào
rách đ ôi b ờ vai
chị hai
cứ ngóng trông hoài
bóng c on đò xưa
biết người xưa kia
giờ sang sông
biết người ra đi
mà vẫn mong
nhung nhớ đ êm dài
tóc chị
giờ như đ ã phai
Dòng sông bến nước
con đò
đá ph ai c òn nhau
lều tranh vách lá
dây trầu
quấn qu anh hàng cau
trăng già trăm năm
tình ngàn năm
ai ngờ một đêm
chợt nước lớn
lôi cuốn
c on đò vô tình
lờ theo n ước trôi
Ngoài kia gió lớn
biết chiều nay
nước trôi v ề đâu
Đò ai kh ông bến
câu h ò buồn
bi ết tr ôi v ề đâu
Nhung nhớ c ũng đành
ru lại câu hò
th ủy chung
nhung nhớ c ũng đành
như một cung đàn
l ẻ loi
Nhung nhớ c ũng đành
ru lại câu hò
th ủy chung
Một hôm bão tố
mưa dầm
ướt c on đ ò xưa
lòng nghe buốt giá
con đò
bỗng qu ay về đây
thấy người xưa kia
gặp không may
thương lòng chị hai
trào nước mắt
giận lắm c ũng đành
ru lại câu hò
th ủy chung.
* * * * Ngoài kia gió lớn
biết chiều nay
nước trôi v ề đâu
Đò ai kh ông bến
câu h ò buồn
bi ết tr ôi v ề đâu
Nhung nhớ c ũng đành
ru lại câu hò
th ủy chung
nhung nhớ c ũng đành
như một cung đàn
l ẻ loi
Nhung nhớ c ũng đành
ru lại câu hò
th ủy chung
Một hôm bão tố
mưa dầm
ướt c on đ ò xưa
lòng nghe buốt giá
con đò bỗng qu ay
về đây
thấy người xưa kia
gặp không may
thương lòng chị hai
trào nước mắt
giận lắm c ũng đành...
ru lại câu hò
th ủy chung.