Đã từ lâu tôi vẫn thường trong bóng đêm
Mang nỗi buồn không biết tên
Tôi đã thầm thề mây hẹn gió
Tôi muốn lánh xa loài người
Tôi muốn quên đi chuyện đời
Tôi ước mơ trong cuộc đời không có đàn bà
… Bỗng một hôm tôi với người quen biết nhau
Tôi nghĩ tình chỉ thế thôi
Đâu biết rằng lòng mang niềm nhớ
Tôi muốn lánh nhưng lại gần
Tôi muốn quên nhớ càng nhiều
Ôi thế nhân ôi cuộc đời hỡi đàn bà ơi
… Ôi đàn bà là những niềm đau
Hay đàn bà là ngọc ngà trăng sao
Ôi đàn bà lại là con dao làm tim nhỏ máu
Ôi đàn bà rượu ngọt đêm qua
Hay đàn bà lạnh lùng hôm nay
Ôi đàn bà là vần thơ say khúc nhạc chua cay
… Vĩnh biệt em thương chút tình nơi xứ xa
Tôi biết rồi em sẽ quên
Mang kiếp buồn mình tôi sầu nhớ
Em đã đến như huyền thoại
Em đã đi không một lời
Ôi thế nhân ôi cuộc đời hỡi đàn bà ơi
Ôi thế nhân ôi cuộc đời hỡi đàn bà ơi