Bồ công anh cánh trắng mong manh dần tàn phai
nhành hoa bay chia nhau đưa em xa rời đi theo gió mây
đừng buông tay con tim anh yêu em chẳng thiếu một ngày
mặt trời hôm nay vỡ tan không còn đây
giọt sầu trên mi
cố níu lấy nhưng em chọn rời đi
vì con tim bao lâu em vô tình lạnh lùng như đóng băng
kẻ tình si yêu thương em không mong nhận lấy điều gì
nhìn bồ công anh trắng bay theo người đi
trăng lên soi bóng đơn côi
đêm lặng thầm chia 2 khung trời
xôn xao cây lá đưa tôi đi lạc lối
em ơi em có thương tôi
tim chẳng còn em mang đi rồi
theo mùa hạ thu ghé hoa đông tàn hoa
làm sao quên khi cô đơn bao trùm cả màn đêm
ngồi đong đếm những ký ức hôm qua dường như đang kế bên
gọi tên em trong cơn mưa đang tuôn chẳng ngớt ngoài thềm
1 ngàn cơn đau cứ thêm cũng vì em
trăng lên soi bóng đơn côi
đêm lặng thầm chia 2 khung trời
xôn xao cây lá đưa tôi đi lạc lối
anh ơi anh có thương tôi
tim chẳng còn anh mang đi rồi
theo mùa hạ thu ghé qua đông tàn hoa
là la lá lá la là
lá lá la là
nhìn bầu trời hạt mưa rơi vào mắt
là la lá lá la là
lá lá la là
nhặt lại từng cánh hoa phai tàn
Đoạn đường đi qua theo bóng mây trôi đi thật xa
bay đến nơi đâu mang nhành hoa anh tìm
tìm 1 con theo bóng cây em quên tình ta
đi đến nơi đâu xa thật xa chẳng thấy