Lên voi xuống chó ở đời là cái lẽ thường tình
Ghen chi gấm vóc kệ người, ta vẫn ung dung
Khoan thai một cõi chờ thời, từng bước thong dong nhìn đời
Nhân gian kẻ khóc người cười, vinh hoa phù phiếm cả thôi
Cha mẹ sinh con, ì í a trời sinh tính nết
Ông trời sinh voi, ì í a trời sinh ra cây cỏ
Không được là do duyên i í a, càng không nên bắt ép
Múa miệng và khua môi ì í a thế sự đảo điên
Xuống chó lên voi ở đời này xuống chó lên voi
Chống mắt lên coi thì giờ thấm thoắt đưa thoi
Mấy chốc tay không mà giàu rồi cũng có khi vơi (lại đầy)
Chớ có mất công xây nhà lầu, rồi khuất mắt trông coi ì aa
Cha mẹ sinh con, ì í a cha mẹ sinh con
Trời sinh tính nết
Ông trời sinh cây sinh cỏ
Không được là do duyên i í a, càng không nên bắt ép
Múa miệng và khua môi ì í a thế sự đảo điên
Thông lân, sao không thân?
Hỏi han gia cảnh xong lại giả nai không sân (si)
Ghét nhau làm chi (chi), hơn thua làm chi (chi)
Mỗi người một số phận nên hãy cứ bước trên đường mình đi (đi)
Ung dung ta hiên ngang
Ngao du qua miên man
Chim muông ca liên hoan
Đương vì lương thì, tri túc thường lạc
Bất oán thiên, bất vu nhân, hạ học nhi thượng đạt
Cũng chỉ là một khoảnh khắc, trong bức tranh nhiều mảnh đắt
Đôi khi trở thành cảnh sắc mà Đất Trời ban cho
Đời như quán trọ, ghé nhầm ngày không sáng tỏ
Sương dày đặc thì đám cỏ lại cất lời than lo
Chẳng có thang đo nào đo được điều mình muốn có
Chẳng ai biết được nay lên voi, mai có xuống chó
Khi nào lên, khi nào xuống, khi nào xuống, khi nào lên
Bận tâm chi khi nào có
Khi còn chẳng biết là khi nào nhớ, khi nào quên
Xuống chó lên voi ở đời này xuống chó lên voi
Chống mắt lên coi thì giờ mà thấm thoắt đưa thoi
Mấy chốc tay không mà giàu cũng có khi vơi (lại đầy)
Chớ có mất công xây nhà lầu, rồi khuất mắt trông coi ì aa