menu-iconlogo
logo

Nhớ Nha Trang (Vọng Cổ)

logo
Şarkı Sözleri
Phụng hoàng:

Lời riêng này anh gởi cho em,

Từ thành phố thân yêu anh nhớ về nơi đó.

Nhớ biển Nha Trang đêm hè lộng gió,

Mặt nước xanh rờn, con sóng khẽ...... lời ru...

Thì thầm trong đêm vắng,

Khơi đọng lòng anh càng yêu say đắm,

Nét mặt diễm kiều, miền cát trắng quê em.

Trên băng đá công viên, dưới cội thùy dương,

Ai nói tiếng yêu thương tha thiết ngọt ngào,

Để cho lòng anh thêm sâu lắng,

Say tiếng ân tình nồng thắm của em trao.

Mình đã yêu nhau, và đã trải qua bao cay đắng mặn nồng,

Hai tiếng thuỷ chung mang nặng trong lòng,

Dù phải trải qua mưa cuồng gió loạn,

Tiếng hẹn ban đầu, thề giữ vẹn đến mai sau.

Đừng để thương đau khi lòng ta còn mang nặng,

Nghĩa nước tình dân chưa tròn bổn phận mình,

Thì hãy vì nhau mà giữ vẹn chữ chung tình,

Quê hương mình, từng giờ từng phút đã đổi thay.

Quên nỗi nhọc nhằn lo xây dựng tương lai,

Cho mỗi gia đình cảnh sống ấm êm.

Ơi biển Nha Trang, cơn sóng miên mang vươn vấn lòng người,

Ai đến nơi đây, khi xa rồi nhớ mãi,

Nhớ hình dáng diễm kiều muôn thưở chẳng hề phai...

Chiếc lá lai lai ru nhẹ màn đêm giữa lòng thành phố. Mọi vật chung quanh đều êm đềm say trong giấc ngủ chỉ còn lại mình anh duới ánh đèn khuya ngồi tâm sự với riêng... mình...

Hãy nói cùng em những lời nói chân thành.

Để hiểu sâu thêm về lòng người nơi phố Bác. Yêu mến nồng nàn miền cát trắng quê em.

Nên mỗi đêm về lòng gợi nhớ miên man. Nhớ dáng em đi mờ nhạt ánh đèn.

Giọng nói diệu hiền nhè nhẹ bên tay, hòa lẫn thanh âm của trùng khơi sóng hát...

Em ơi cái chuyện tương lai phải đổi trao điều mất mát. Là cái thiêng liêng trong tiền thức con người.

Cái nghĩa thủy chung là mình biết lo hạnh phúc cho đời.

Người con gái diệu hiền mà anh thương anh nhớ, đâu thể hững hờ xao lãng chuyện riêng chung.

Cũng như em dù không sống ở quê hương, cũng gởi chút tình thương về nơi đó.

Giữ cho tình yêu chúng mình luôn muôn thuở, dù cách trở đường đời đừng bỡ ngỡ bước chân đi...

Lối:

Tiếng gió vẫn rì rào văng vẳng bên tai.

Giữa màn đêm len vào khung cửa nhỏ.

Cứ ngỡ trùng dương thì thầm cơn sóng vỗ.

khi mặt trời chiều tím đỏ cuối chân mây.

Vọng cổ :

Nhớ lại ngày nào mình đứng ngắm mê say xa thẳm trùng khơi đoàn tàu đang thả lưới. Mặt nước xanh im lìm in bóng núi xào xạc hàng dương tiếng gió nhẹ lá... buông... mành.

Để tóc em bay như lượn sóng bồng bềnh. Anh sung sướng nhìn biển trời thơ mộng, nhìn bãi cát mịn màng, phẳng lặng, trắng như gương.

Đi bên em lòng dào dạt yêu thương, bao chuyện đổi trao mong sao thành sự thật. Để cho tình yêu chúng mình luôn tươi đẹp, như biển Nha Trang soi mặt áng mây chiều.

Giữa đêm dài mình tâm sự với em yêu, nhớ Nha Trang chiều nào mình sóng bước.

Nhớ phố biển thân yêu dừa xanh xoã tóc, tha thướt, mượt mà soi bóng mát đại dương. Những đêm về tiếng sóng vỗ êm êm, gió thoảng hàng dương thanh âm như khúc nhạc.

Để người phương xa về đây tấp nập, yêu mến nồng nàn vẻ đẹp của Nha Trang. Bao nỗi thăng trầm vẫn sừng sừng hiên ngang, nắng mưa thêm ngào ngạt sắc hương hoa đời.

Dù năm tháng có xa mờ nhưng vẫn mãi trong tôi hình ảnh Nha Trang biển trời lộng lẫy.

Để mình mãi bên nhau nồng nàn câu chung thủy, xây dựng cuộc đời như huệ trắng ngạt ngào hương...