THOẠI
Nam: Kìa, một nhan sắc
diễm kiều trên bến lạnh
Tay ngọc ngà
đang giũ lụa Trữ La Thôn
Nữ: Dưới chân đồi
khách lạ dừng chân
Dạ…
có phải quý khách
muốn hỏi thăm đường
về chợ huyện.
XANG XỪ LÍU:
Nam: Dạ không, không,
vì nơi đây là cuối lộ... trình.
Tôi dừng lại
Trữ La Thôn
Nữ: Có phải ông
là khách thương buôn
Đi kiếm mua lụa vàng
Nam: Tôi là sứ giả
đi tìm sắc đẹp
Nữ: Kìa,
ông đừng nên đùa cợt...
Nam: Dạ không,
trước mặt một giai nhân
Tôi dám đâu cợt đùa...
Đây là lịnh triều đình
Mà tôi là sứ giả
Nữ: Còn tôi
có dạ chân thành
nên mới hỏi ông cặn kẽ...
Nam: Nếu nàng đã thật tâm..
sau khi suy nghĩ...
Vậy nàng đây
danh tánh là chi?
Nữ: Dạ, tôi tên gọi Tây Thi!
NÓI LỐI:
Nam: Tên nàng là Tây Thi?
Ồ đẹp đẽ thay
tên cũng như người.
Tên khả ái
còn người thì diễm lệ.
Nữ: Nhưng ông hỏi
danh tánh tôi để làm gì?
Nam: Để tôi đem kiệu hoa
rước nàng về cung điện
Trong son vàng
nàng sẽ quên đi
nghề giũ lụa
Trữ La Thôn
Nữ: Để từ một
cô gái tầm tang
trong ngõ tối nghèo hèn
nhờ sắc đẹp của trời ban
mà trở thành
mẫu nghi thiên hạ...
Có phải như thế không,
thưa ngài?
VỌNG CỔ CÂU 4:
Nam: Phải,
nhưng người đẹp
của Trữ La Thôn không
phải là mẫu nghi thiên hạ…
Mà phải hy sinh
hiến dâng cho Ngô chúa,
để muôn dân
thoát khỏi cảnh…
…cơ…
…hàn…
Non nước ngàn năm
sẽ nhớ mãi ơn nàng.
Trời ơi tại sao
tôi không là thượng đế
có một uy quyền
tột đỉnh nhân gian
Để hận thù này
bôi xóa được biên cương
Để bến sông xưa không
thiếu nàng Tây Thi giũ lụa...
Để những chiều hoang
mây buồn buông phủ
nghe nhắc chuyện tình duyên
mà đôi má ai hồng.
NÓI DẶM
Nữ: Kìa, vì sao người lại
buông những lời than thở
như nhắn nhủ tôi đừng dại khờ
hoang phí tuổi xuân xanh?
CÂU 5:
Nam: Tây Thi ơi,
khi nghe nàng
nhận lời sang Ngô quốc
Tôi cảm thấy như tôi
đây vừa đánh mất
một vật gì
thiêng liêng cao quý
nhất ở trong đời.
Một lần đi
là liệm tiếng sinh thời.
Giữa địa vị cao sang
mà vẫn thèm áo cưới
trong nhung gấm lụa là
vẫn lạnh lẽo gối chăn.
Đêm động phòng
trăn trở mộng du sơn
buồn duyên kiếp
tiếc thầm đêm ngà ngọc.
Cứu được quê hương
qua mùa tang tóc
nàng phải chịu hy sinh
hạnh phúc riêng mình...
CÂU 6:
Nữ: Người ơi tại sao người lại
thương xót cho tôi
khi chính người
đang đi làm sứ mạng.
Đáng lẽ người phải vui
vì đã tròn bổn phận
sao lại đem tâm sự giải bày
trước cô gái Trữ La Thôn.
Để rồi mai đây
tôi sang đến Ngô bang
Ai sẽ an ủi tôi khi nhìn
mây trắng trôi về phương cũ.
Ai tiễn đưa tôi
trên vạn nẻo đường sương gió
ra đi trong
nức nở biệt ly sầu.
Người ơi quê hương người
ở tận nơi đâu?
Đã tàn gặp gỡ
sao vẫn chưa tường tên họ,
Để khi tấu trình
lên Thánh chúa
chọn bạn đường đưa
khi đưa tiễn Tây Thi.
THOẠI:
Nữ: Kìa tướng quân
chưa đi nghỉ sao
mà tôi nghỉ
chỉ riêng mình tôi thao thức
gởi tâm sự buồn
qua khung bậc trắng canh thâu
Nam: Cung cầm ca
nàng muồn gởi về đâu
Mà nghe ai oán
như một tình sầu từ thiên cổ
Nữ: Thiếp nào biết gởi về đâu
khi tình đầu chưa mở ngỏ…
NAM XUÂN:
Nữ: Nào ai thương
ai nhớ
Để thiếp đây
trao gởi đóa hoa ...
…xuân...
Chưa một lần,
trao tình cùng bướm ong
Còn phong kín hương trinh
Giữa tuổi trăng tròn ái ân.
Nam: Rồi mai đây
hoa sẽ tươi màu
Cùng bướm ong
đổi trao hương nhụy
Say đắm tuổi xuân thì
Nàng sẽ trọn niềm ước mơ!
VC CÂU 5:
Nữ: Tướng quân ơi
tôi muốn đêm nay
giữa trùng dương
bốn bề xanh thẳm…
Trên mấy dây tơ
não nùng ai oán
sẽ điểm thêm
giọt lệ Tây Thi
qua mấy bản biệt…
…ly...
…sầu...
Gió lạnh về khuya
trên lượn sóng bạc đầu.
Hãy để cho tôi
cạn dòng tâm sự,
rồi mai này
vĩnh viễn chịu lìa xa.
Kìa ngoài khơi
lấp lánh muôn sao
như ánh mắt tủi hờn
người xuân nữ.
Tôi ra đi
ngoài muôn trùng vạn lý
một mùa trăng
còn đọng mấy thương sầu
CÂU 6:
Nam: Ôi những tiếng tì bà
thê thiết quá
Nghe khung trời
nức nở giọt sương sa
Nữ: Tướng quân ơi rồi đây
có ai về ngang xóm cũ
sẽ không còn
trông thấy một Tây Thi.
Con sông xanh
nước biếc còn đây
Hàng lệ liễu
vẫn mơ màng đón gió
Nhưng nàng thôn nữ ra đi
không trở lại
mảnh tình xuân trao gởi
chốn quê người.
Nam: Mai mốt tôi về
nơi cố quốc
Ngậm ngùi thương kẻ
chốn Ngô bang
Nữ: Đưa tay
bấm mấy cung đàn
Để thiếp với chàng
hát trọn bản tình ca.