Có một gia đình, trung lưu trí thức
Từ giã ngói vôi về với ruộng đồng
a lánh guốc giày, làm quen đỉa vắt
Tập sống khiêm nhường
gạo ruộng nước sông
Lánh về nơi nầy, qua cơn khốn đốn
Thì mấy đứa con lại khó chọn chồng
Trai tráng quê mùa, làm sao mà biểu ứng
Con bến đâu mà hẹn đục với trong
Hò lơ, ho lờ! Đò dọc lặng trôi
Trôi trên con sông đời
Đưa người lìa a,
a bến thương
mang theo vấn vương
Đời vỗ mạng thuyền nên sóng ô
Tan cuộc bình yên
Có một anh chàng sinh viên sáng láng
Chiều lỡ chuyến e liệt máy dọc đường
in tá túc nhờ một đêm đợi sáng
Từ đó ba nàng tình một vấn vương
Vốn thuộc gia đình tu nhơn tích đức
Dù giấy rách ben phải giữ lấy lề
Tình dẫu cô nào tình mơ cũng ứng
Thôi nếu không đào thì mận cũng duyên
Hò lơ, ho lờ! Đò dọc đò ngang
Trôi trên con sông tình
Sông tình ngược uôi quen nhấp nhô
Theo con sóng yêu
Đò cắm bờ này thương bến kia
Thấy mình quạnh hiu
Mỗi ngày mỗi già song thân cũng yếu
Mà mấy đứa em thì đã lấy chồng
Mai mốt gia đình càng thêm quạnh vắng
Trên dưới trong ngoài, đầu hạ cuối uân
Nghĩ vậy nên lòng cô hai bối rối
Rồi nữa lấy ai lo lắng việc nhà
Cô hứa thôi thời mình nên ở giá
Trung hiếu cho tròn tình mẹ nghĩa cha
Hò lơ
ho lờ!
Đời là giòng sông
Ta trôi như con đò
Chống chèo dọc ngang nương kiếp trôi
Qua bao khúc nhô
Đò dẫu nặng nề trôi mấy trôi
Cũng về một nơi