CON ĐÒ LỠ HẸN
Bóng đò cập ngang bến sông,
biết anh sang lòng em vui thầm.
Viết bài thơ trên giấy hoa
mang tiếng yêu gởi trao tình em.
Thầm mong ông tơ se mối
để cho hai đứa mình gần nhau.
Hẹn mai đông qua xuân tới
đón em về cho trọn tình anh.
Có ngờ một hôm nước lên đưa con đò rời xa bến chờ.
Áo hồng người vui kết hoa có nhớ xa ấm êm tình ta.
Mình em trên con bến vắng ngóng con đò anh dần mờ trôi.
Lòng đau nghe môi mặn đắng
trách con đò sau đành lìa xa.
Lặng nhìn dòng sông nước trôi ngược dòng,
Cuộc tình ra đi bỏ em chờ mong.
Trách anh đã đành lòng quên em
Trách em gái khờ thương nhớ bao ngày qua
Tìm về đâu ngày bên nhau thắm tình đậm sâu.
Nắng chiều rụng trên mái tranh
nhớ câu thơ ầu ơ chúng mình,
Biết người giờ nơi chốn xa có nhớ xưa ấm êm tình ta.
Trời sao mưa giông bão tố để bây giờ cánh cò mồ côi.
Buồn trông đêm sương quạnh vắng
sáo xa rồi mong đợi mà chi.
-------------
Lặng nhìn dòng sông nước trôi ngược dòng,
Cuộc tình ra đi bỏ em chờ mong.
Trách anh đã đành lòng quên em
Trách em gái khờ thương nhớ bao ngày qua
Tìm về đâu ngày bên nhau thắm tình đậm sâu.
Nắng chiều rụng trên mái tranh
nhớ câu thơ ầu ơ chúng mình,
Biết người giờ nơi chốn xa có nhớ xưa ấm êm tình ta.
Trời sao mưa giông bão tố để bây giờ cánh cò mồ côi.
Buồn trông đêm sương quạnh vắng
sáo xa rồi mong đợi mà chi.