Việt Nam! trên đường chúng ta đi.
Nghe gió thổi đồng anh quê ta đó.
Nghe sóng biển ầm vang
a tận tới chân trời.
Nghe ấm lòng những khi đang dồn bước,
mà vui sao ta chẳng nói nên lời.
Dặm đường a ta đi giữa mùa uân.
Ta đi giữa tình thương của Đảng,
tiếng Bác Hồ rung động măi trong tim.
Đường ta đi ánh lửa soi đêm dài,
đường ta về trong nắng ấm ban mai.
Việt Nam!Việt Nam!
Qua từng bước gian nan
lớn lên rồi đẹp những mùa uân.
Ta đi qua phố qua làng, ngọn
đèn sáng giục lòng ta đó
Lời mẹ nói ấm lành ngọn gió,
đàn em vui ríu rít mái trường.
Ta đi đường rợp bóng hàng dương
đất bom đào đã lên màu cờ mới.
Những ánh mắt đêm đêm trông đợi, chiến
trường a dồn dập những chiến công.
Miền Nam ơi! Miền Nam!
Hỡi những dòng sông soi bóng dừa anh.
Những đỉnh núi khuất mây mờ a tắp.
Ta sẽ đến nơi đâu còn giặc, ta
chưa về khi Tổ quốc chưa yên.
Miền Nam! Miền Nam! Nghe
từng tiếng vang vang