Người ơi có nhớ có thương một người
Còn mơ những lúc đón đưa gọi mời
Ân tình tựa như mây cao
Hay chỉ là trong chiêm bao
Còn thương tiếc chi ngày nao
Nao nao nao
Ngày mai hai đứa xa nhau thật rồi
Rồi rồi
Còn đây đêm cuối nói cho cạn lời
Cạn lời cạn lời
Ân tình rồi đây phai phôi
Chỉ còn mình tôi đơn côi
Người ta đã quên thật rồi
Thật rồi thật rồi
Người nỡ quên đi bao lời yêu hôm nào
Người đã quên ta rồi ta còn nhớ khôn nguôi
Đau đớn lòng nhìn em lần cuối
Em đây rồi mà xa ngàn khơi
Nghe thương sầu xót xa lòng tôi
Lòng tôi lòng tôi
Còn đâu em hỡi hương xưa một thời
Thời thời
Tìm trong dĩ vãng cơn mơ gọi mời
Gọi mời gọi mời
Thôi rồi tình ta ly tan
Nay người về nơi cao sang
Bỏ tôi khóc duyên bẽ bàng
Hai bàn tay trắng nghèo xơ xác nghèo
Nên em ra đi không nói một điều
Ngày mai em vui duyên thắm
Người ta mua em nhung gấm
Anh không ngờ em bạc như vôi
Hai bàn tay trắng thì lưu luyến gì
Em vui đi em với cảnh huy hoàng
Mặc ai bao đêm mưa gió
Dầm mưa đi trong nhung nhớ
Để em vui người mới sang giàu
Chẳng giấu diếm thân anh vốn nghèo
Hai bàn tay gầy chai thô
Đâu có gì để em mơ
Chẳng xứng đáng ai kia vóc ngà
Em quen lụa là xa hoa thôi em thuộc về người ta
Hai bàn tay trắng nào mơ ước nhiều
Em nay cao sang lắm kẻ nuông chiều
Còn như anh luôn tay trắng
Mà em không quen cay đắng
Đường em đi nào trách em gì
Còn như anh luôn tay trắng
Mà em không quen cay đắng
Đường em đi nào trách em gì