Vì ta yêu nhau như cơn sóng vỗ
Quẩn quanh bao năm
Không buông mặt hồ
Thuyền anh đi xa bờ
Thì em vẫn dõi chờ
Duyên mình dịu êm thơ rất thơ
Và anh nâng niu em như đóa hoa
Còn anh xem em
Như trăng ngọc ngà
Tự do như mây vàng
Mình phiêu du non ngàn
Dẫu trần gian bao la
Đến đâu nơi anh là nhà
Khi em qua thung lũng
Và bóng đêm ghì bàn chân
Đời khiến em chẳng còn nhiều luyến lưu
Anh mong lau mắt em khô
Ta yêu sai hay đúng
Còn thấy đau là còn thương
Khi bão qua rồi biết đâu
Sẽ đi tới nơi của ngày đầu
Hết muộn sầu
Lạc bước giữa những đam mê tăm tối
Liệu máu vẫn nóng nơi tim bồi hồi
Người năm xưa đâu rồi
Lạnh băng tiếng khóc cười
Em ở nơi xa xôi vô lối
Mặt đất níu giữ đôi chân chúng ta
Thì bay lên trong cơn mơ kỳ lạ
Ở đó em vẫn là
Người yêu thương chan hòa
Dẫu trần gian cho em đắng cay