Đêm xuống sân ga
Sương cuối thu lạnh lùng
Nghe vẳng đưa xa xa
Hòi còi tàu lẫn trong ngàn cây
Cách xa mấy thu qua rồi
Mà người tình vẫn chưa về đây.
Cầm đàn ta ngồi
so từng cung phím
Tiếng tơ u buồn
Từng cung ai oán gởi ai đây.
Gió lay lá rơi xạc xào
Trời lạnh lùng thắt se hồn ai
Sương thấm trên đôi vai
Mà người tình vẫn chưa về đây.
Trời đêm tàn thu
xa vắng nhớ không nguôi
Trắng đêm ta ngồi mong ai
Một mình ngồi ngoài sân ga
Tai lắng nghe..tiếng..còi..xa xa.
Những chuyến tàu rời khỏi
sân ga rồi khuất dần
trong bóng tối
bỏ lại nơi đây
một người ngồi mong đợi
hố mắt thâm sâu như
mang nặng mối u...hoài.
Mấy bận tàn thu
là mấy bận mong chờ
Đêm tiễn đưa nhau
em về nơi đất Huế,
nước mắt đôi dòng
ràn rụa thấm bờ mi.
Ôi những con tàu
vội đến rồi đi,
trông xa xa
khói trắng quyện sương mờ.
Ngồi một mình
lặng lẽ trước sân ga,
thu trước lệ sa thu này lệ đổ.
Tiếng nói yêu thương
ráng chờ em anh nhé,
như còn nghe
văng vẳng giữa đêm buồn.
Đã mấy lần thu
trong chớp bể mưa nguồn.
Mấy dãy rừng thu
đã mấy lần thay lá,
em có nhớ cung đàn
đêm lạnh giã từ nhau
Tàu đi rồi qua
lũng thấp đèo cao,
làn khói trắng
nhạt nhòa sau đỉnh núi.
Một kẻ ra đi
còn một người ở lại,
ga vắng lạnh lùng
trơ trọi lá vàng rơi.
Đêm lại từng đêm dưới nguyệt mờ
Rung rung ngồi dạo mấy đường tơ
Đèn khuya hiu hắt sầu nhân ảnh
Ai nhớ ai mà dạ ngẩn ngơ.
Thu đến thu đi
theo tiếng nhạc chia ly
đã xóa mờ nhân ảnh,
một chiếc hàn y đã bạc màu
sương gió bởi đêm đêm
ngồi đợi bóng con…tàu.
Có mấy đường tơ
biết gởi đến phương nào.
Đêm ấy chia tay
với cung đàn não nuột,
ai đã gục đầu cho lệ đẫm bờ mi.
Em ơi nước sông Hương
còn lay động bóng đò khuya,
cây núi Ngự
còn nghiêng mình đón gió.
Sao tình ai đó
như những hàng thành quách cũ,
theo thời gian nên cỏ phủ rêu mờ
Chuyến tàu đêm
đã rời khỏi sân ga,
làn khói trắng còn vương
trên đầu cây ngọn cỏ.
Người nhạc sĩ
một mình ngồi lặng lẽ,
hố mắt u buồn
như cả một trời thu.
Người xa người
nên nhạc cũng bơ vơ,
tay rướm máu
trên chiếc đàn long phím.
Đôi bóng năm xưa
dìu nhau trên ngõ vắng,
nay giữa sân ga
sao chỉ có một người
Anh đợi chờ gì
qua mấy bận tàn thu,
khi người ấy không trở về đây nữa.
Sân ga lá úa tơi bời,
Chỉ có một người
ngồi đợi chuyến tàu đêm.