Rừng hoang vu vùi lấp bao nhiêu uất căm hận thù
Ngàn gió ru muôn tiếng vang trong tối tăm mịt mù
Vạc kêu sương buồn nhắc đây bao lúc xưa quật cường
Đàn đóm vương như bóng ai trong lúc đêm trường về
Rừng trầm cô tịch đèo cao thác sâu
Đồi hoang suối reo hoang vắng cheo leo
Ngàn muôn tiếng âm tháng năm buồn ngân
Âm thầm hoà bài hận vong quốc ca
Người xưa đâu mà tháp thiêng cao đứng như buồn rầu
Lầu các đâu nay thấy chăng rừng xanh xanh một màu
Không không
Tôi không còn yêu anh nữa
Không không
Tôi không còn yêu anh nữa
Không không
Tôi không còn tôi không còn yêu em nữa
Em ơi
Tình đời thay trắng đổi đen
Tình đời còn lắm bon chen
Tình đời còn lắm đam mê
Nên tình còn lắm ê chề
Tình mình có nghĩa gì đâu
Tình mình đã lắm thương đau
Tình mình gian dối cho nhau
Thôi đành hẹn lại kiếp sau
Không không
Tôi không còn tôi không còn yêu anh nữa
Không không
Tôi không còn tôi không còn yêu anh nữa
Không không
Tôi không còn tôi không còn yêu em nữa
Em ơi
Lala lala
Non nước hữu tình quê mình xinh đẹp quá
Từ những câu hò ý nhạc thành bài ca
Ngày mai em đến thăm Hà Nội
Gió chiều Hồ Gươm vang bóng thời xưa
Ba sáu phố phường năm cửa ô cổ kính
Về đất quan họ hát mừng ngày hội Lim
Ngẩn ngơ như bức tranh tuyệt vời
Ngắm vịnh Hạ Long ngất ngây chùa Hương
Ngẩn ngơ như bức tranh tuyệt vời
Ngắm vịnh Hạ Long ngất ngây chùa Hương