Thật ra thì khóc bao nhiêu đêm
Thức hết bao nhiêu đêm
Để một lần hương thơm về trên cánh tay
Ngày hôm ấy, còn chung gối, người đã nói, lời gian dối, Khiến anh bơ vơ lục tìm trong mơ.
Ngồi ôm nổi nhớ như tro lụi tàn, cả cuộc đời anh trong hoang vắng.
Lắng sâu trong tiếng ve, có ký ức pha màu trăng.
Màn đêm tối, lòng đau nhói , người dẫn lối, chỉ là khói, Hoá ra bao lâu nay mình em thôi.
Mùi hoa Diên Vỹ trong nhà nàng, áo phong sương vội vàng Phút chốc bối rối tim anh ngỡ ngàng
Ngỡ như anh có nàng, chiếc váy trắng áo cưới xem em nhẹ Cười u wo ó o, hờ u wo ó o
Con thuyền ngày nào vội vàng sang bến
Ngày mai thấy nhớ xem tình cờ, lỡ yêu trong dại khờ
Có ánh mắt lắp lánh thương không bến bờ, bởi xa đâu có ngờ …
Nếu lúc ấy cố giữ em đừng đi mà u wo ó o, hờ u wo ó o
giết chết tim anh vì sao thế em ơi, anh như Khách Quý em không mời.
Coi như ta thương mình, bạc tình rồi xa nhau
Mong cho em yên bình một mình rồi qua mau
Nay anh xem khung hình lặng nhìn rồi ba câu
Anh không sao đâu mà bằng gì người ta đâu.
Thật ra thì đến cuối cùng, còn gì, ngoài câu duyên số
Lúc em đi í i, í i.. 2 dòng
Ngồi im lặng đốt cháy phòng, bằng lòng.. nhìn theo chiếc bóng...nước mắt rơi ới ơi, ới ơi…
Mùi hoa Diên Vỹ trong nhà nàng, áo phong sương vội vàng Phút chốc bối rối tim anh ngỡ ngàng
Ngỡ như anh có nàng, chiếc váy trắng áo cưới xem em nhẹ Cười u wo ó o, hờ u wo ó o
Con thuyền ngày nào vội vàng sang bến
Ngày mai thấy nhớ xem tình cờ, lỡ yêu trong dại khờ
Có ánh mắt lắp lánh thương không bến bờ, bởi xa đâu có ngờ …
Nếu lúc ấy cố giữ em đừng đi mà u wo ó o, hờ u wo ó o
giết chết tim anh vì sao thế em ơi, anh như Khách Quý em không mời.
hơ hơ...anh như khách quý em không mời...