LIÊN KHÚC TẤM CÁM
Tấm): Nhạc:
Buồn tình đời, lòng người đổi thay,
tủi thân biết tỏ cùng ai,
trời cao nỡ, nhẫn tâm sắp bài,
giờ mang kiếp thân đọa đài,
Ngày nào còn, bên cha chở che,
mẫu thân ấp yêu, trong vòng tay,
nhìn con trẻ thơ ngây vui đùa,
đời con hạnh phúc vô biên.
Giờ mẹ cha, vĩnh biệt thiên thu,
con cút côi, không nơi tựa nương.
Dì chẳng nghĩ, xót thương nhân từ,
đày đọa trẻ khác chi nô tỳ,
ngày lại ngày, chẻ củi nấu cơm,
vá may, suốt đêm không ngừng tay.
Nhờ có Bóng, nên quên ưu phiền
đời mình...đã bớt cô... đơn.
Bóng Bóng, bang bang,
Bóng Bóng, bang bang,
cơm vàng này ta cho Bóng,
xin chớ ăn cơm hẩm nhà người hỡi này Bóng.. ơi.
Nhạc) Cám: Nàng út;
Mẹ):Cợp ăn chay;
Cám); Nàng út;
Mẹ);Cợp ăn chay;
Cám); Nàng út:
Mẹ);Cợp ăn chay;
Tấm);
Bóng Bóng bang bang ,
Bóng Bóng bang bang,
cơm vàng này ta cho bóng..
xin chớ ăn cơm hẩm nhà người, hỡi này bóng.. ơi.
(Vọng Kim lang)
Ai nhẫn tâm mà chi
sao nỡ chia ly đôi đàn
giết bóng tôi thương yêu
loài cá nào có tội tình chi
không ngăn nén rơi lệ sầu
buồn lòng người, thế gian độc tâm.
Cuộc đời hiu quạnh,chỉ còn có bóng,
sớt chia vui buồn,
cùng ăn cơm hẩm canh thiêu,
cũng qua những cơn đói lòng,
dù cuộc đời bất công đành thôi,
Bóng ơi có hay tâm hồn
chị trĩu nặng, nhớ em sầu thương.
Nhìn xương,càng nghe đau xót tâm cang,
khóc than chia lìa đôi phương,
ta chúc em hương hồn tiêu diêu,
không còn những ngày bên nhau
hỡi bóng ơi...chị buồn không.. vơi.
(Ly Hân) Nam:
Đừng buồn...
đừng than khóc vương sầu bi,
vì ta.. đã rõ thông ngọn nguồn,
giã tâm gian tà,
người dì và em con,
hại con nông nỗi,
từ nơi chốn gấm hoa giàu sang phải cam thân tàn
vì lòng tham lam ghét ghen giận hờn.
Tấm);
Đời con...
tựa như nước đưa bèo trôi,
về đâu.. gió mưa dập vùi
dẫu bao nhọc nhằn
ruộng đồng nương khoai
lòng con không oán,
vì số kiếp an bài đành thôi
cớ sao hận sầu
còn hoài đeo mang vấn vương không nhà.
Nam):
Nghe qua bao lời ngậm ngùi than van ta thương con
con nên yên lòng chờ mai đây khi ánh dương hận đau,
Lùa tan gió lạnh mùa đông
đời con, thoát qua bao nhọc nhằn.
Tấm);
Đã bao năm trời
lạnh lùng quạnh hiu
chờ trong mòn mỏi
chờ nắng ánh xua tan trời đông phủ che cuộc đời.
Nam);
Đừng buồn con ơi...hóa công nhiệm ..mầu.
(Nguyệt Vân) Nam:
Khuyên con hãy ngăn,
lệ sầu khóe mắt tuông tràn
bởi do số con chưa hết,
kiếp nàn tiền căn
phải gánh bao nhọc nhằn,
cuộc đời bể dâu,
mấy ai hay được
số thân thăng trầm.
hãy nên gắn tâm kiên nhẫn
có ngày vượt qua
sóng,to,ba đào.
Tấm);
Con xin lắng nghe,
lời người dạy bảo chân a tình,
chỉ mong có dòng thời gian,
lắng dịu buồn đau sẽ nguôi ngoai u sầu.
Cố hòa niềm vui
với thiên nhiên cùng
cỏ cây hoa màu
sẽ chăm luống rau khoai sắn
tưới đậu trồng hoa
vui sống vô tư không còn lo phiền.
Nam);
Ta đây xót thương,
cuộc đời con trẻ nhọc nhằn,
sẽ ban ái a cho Tấm
áo lụa tầm xuân có đính Trân châu
đẹp rạng ngời
duyên phận đời con
sẽ do đôi hài thêu gấm kết hoa, mượt mà.
Tấm);
Tấm xin cúi đầu tạ lễ nhủ lòng nào quên
ghi khắc ơn ông trọn..doi
(hết phần 1)