Em xin mời Anh. . .
đi về miền quê xa lắc lơ
Nơi quê hương Em
có hàng dừa xanh
Có ngàn câu hò
thắm tình dân tộc. . !
Anh xin mời em. . .
đi về quê ngoại một lần thôi
nơi anh chào đời
Ngoại ru bùi ngùi
bao năm vất vả
mưa nắng ngược xuôi..!
Qua bao ngày thơ. . .
kỷ niệm mộng mơ em đã ghi
Bao nhiêu năm qua
chẳng về làng quê,
Chắc ngoại đã già
tóc bạc da mồi...!
Ơi... quên làm sao..
kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ
Anh mơ từng mùa
cơn gió dật dờ
ru anh giấc mộng
thiêm thiếp vào mơ...!
Đây, là quê hương anh
một dòng sông xanh
nước chảy êm đềm...
Đây, là nhịp cầu tre
nối liền hai thôn
sớm nắng chiều mưa...
Hôm nay anh về
vun lại hàng cau
tháng năm dãi dầu
cằn cỗi từ lâu.
Cho anh sống lại
tuổi thơ ban đầu
đã mất từ lâu...!
Anh vui nhiều không.?
khi mặt trời lên trên khóm tre,
Con chim xinh xinh
nó chuyền cành me
xuống đậu sau hè
uống giọt nắng hồng...
Em thương nhiều không?
lưng ngoại đã còng vì thời gian
Quê hương đời đời
câu hát ngọt lời
Anh vui sống lại
như máu về tim...!
Đây, là quê hương anh
một dòng sông xanh
nước chảy êm đềm...
Đây, là nhịp cầu tre
nối liền hai thôn
sớm nắng chiều mưa...
Hôm nay anh về
vun lại hàng cau
tháng năm dãi dầu
cằn cỗi từ lâu.
Cho anh sống lại
tuổi thơ ban đầu
đã mất từ lâu...!
Anh vui nhiều không.?
khi mặt trời lên trên khóm tre,
Con chim xinh xinh
nó chuyền cành me
xuống đậu sau hè
uống giọt nắng hồng...
Em thương nhiều không?
lưng ngoại đã còng vì thời gian
Quê hương đời đời
câu hát ngọt lời
Anh vui sống lại
như máu về tim...!
Em thương nhiều không?
lưng ngoại đã còng vì thời gian
Quê hương đời đời
câu hát ngọt lời
Anh vui sống lại
như máu về tim...!