Chiều nay trời mây vẫn biếc xanh
Như ngày anh đưa em qua từng miền vi vu
Mà giờ đây anh lạc bước giữa những êm đềm xưa cũ
Đường xa mình ta lê bước chân
Những ngày lang thang không một bờ vai trông mong
Chợt nhận ra ta đã đánh thức những khô cằn trong lòng
Một ngày mùa thu ta chạy trốn
Nhau sau bao nhiêu những niềm vui đã cũ
Khép hết những mong chờ
Những giấc mơ dang dở ta
Đã viết trong những ngày thơ
Một ngày mùa thu khi những
Lá thư ta trao nhau nhạt nhòa đi vết chữ
Là lúc em lặng yên vùi sâu yêu
Thương bằng nỗi đau xa cách nhau âm thầm
Cuối thu là đông trắng ngày xa
Vắng không còn em như thêm dài
Phải thiêu đốt con tim bằng
Những nỗi nhớ chưa im từng ngày tháng trôi lặng lẽ
Cuối ly cafe đắng là những
Lắng sâu hằn đau trong đêm dài
Mình buông hết chơi vơi theo
Những chiếc lá khô rơi màu úa tàn
Phai cùng chiếc môi hôn chiều thu
Một ngày mùa thu ta chạy trốn
Nhau sau bao nhiêu những niềm vui đã cũ
Khép hết những mong chờ
Những giấc mơ dang dở ta
Đã viết trong những ngày thơ
Một ngày mùa thu khi những
Lá thư ta trao nhau nhạt nhòa đi vết chữ
Là lúc em lặng yên vùi sâu yêu
Thương bằng nỗi đau xa cách nhau âm thầm
Cuối thu là đông trắng ngày xa
Vắng không còn em như thêm dài
Phải thiêu đốt con tim bằng
Những nỗi nhớ chưa im từng ngày tháng trôi lặng lẽ
Cuối ly cafe đắng là những
Lắng sâu hằn đau trong đêm dài
Mình buông hết chơi vơi theo
Những chiếc lá khô rơi màu úa tàn
Phai cùng chiếc môi
Cuối thu là đông trắng ngày xa
Vắng không còn em như thêm dài
Phải thiêu đốt con tim bằng
Những nỗi nhớ chưa im từng ngày tháng trôi lặng lẽ
Cuối ly cafe đắng là những
Lắng sâu hằn đau trong đêm dài
Mình buông hết chơi vơi theo
Những chiếc lá khô rơi màu úa tàn
Phai cùng chiếc môi
Cuối thu là đông trắng ngày xa
Cuối ly cafe đắng là những
Cuối thu là đông
Cuối thu là đông trắng ngày xa
Cuối ly cafe đắng là những
Cuối thu là đông
Cuối thu là đông trắng ngày xa
Cuối ly cafe đắng là những
Cuối thu là đông