VÙNG LÁ ME BAY ANH VIỆT THANH
Nhìn lá me bay nhớ kỷ
niệm hai chúng mình
Ngày đó quen nhau vương
chút tình trên tóc mây
Ðôi mắt thơ ngây, hoa nắng ươm đầy
Ðẹp tựa như lá me bay
nên tình anh trót vay
Ngày đó yêu nhau chúng
ta thường qua lối này
Từng lá me bay vương
gót hài hoa bướm say
Tơ nắng đơm bông, trên má em hồng
Ðẹp tựa như lá me rơi
khung trời anh ước mơ
ĐK
Ta a nhau
Lúc hè về rơi ác phượng buồn
Nẻo đường thành đô khói ngập trời
Vùng nhớ thương ơi...
Mùa thu dâng cao
Biết rằng người yêu đang mong
in hiểu giùm
Lửa còn đốt cháy quê hương...
Giờ đã a nhau những
kỷ niệm in vẫy chào
Vùng lá me bay năm
tháng dài thương nhớ ai
Em cố quên đi, thương nhớ làm gì
Tình mình như lá me rơi trên
giòng uôi biển khơi...
Em cố quên đi, thương nhớ làm gì
Tình mình như lá me rơi trên
giòng uôi biển khơi...
DẤU CHÂN KỶ NIỆM THÚC ĐĂNG
Chuyện tình đôi mươi chan chứa
Không bao giờ vơi như
dòng suối tình êm ái
Có anh và em còn ai còn ai nữa
Đã yêu nhau trong cuộc đời.
Chuyện mình từ một
chiều dừng chân trú mưa
Ta bên nhau nhìn công viên lá đổ
Tuy chưa quen mà sao tình
như đã dẫu ngoài còn e.
Trời làm mưa tuôn nên
khiến ui anh gặp em
Cho mình kết lời hẹn ước
Cớ sao trời cho tình yêu rồi ngăn cách
Mấy ai không rơi lệ sầu.
Tình vừa nồng thì vừa
được tin ót thương
Em ra đi về bên kia cõi đời
e tang lăn buồn trong lòng phố vắng,
Khóc em âm thầm.
ĐK:
Ôi em về đâu vùi lấp mối duyên đầu
Em ơi còn đâu tuổi uân mình đang chớm
Nay em về đâu về thế giới a nào
Cho đời hiu hắt như nghĩa trang.
Một mình lê bước anh
đến công viên ngày ưa
Nghe làn gió buồn ao ác
Ngỡ linh hồn em tựa theo ngàn cơn gió
Oán than khóc duyên ban đầu.
Này là vườn kỷ niệm ngày ta mới quen
Đây công viên chiều ưa thêu mối tình
Nay không em vườn hoang buồn ơ ác
Nghĩa trang lạnh lùng.
Nay không em vườn hoang buồn ơ ác
Nghĩa trang...lạnh lùng...