Nuốt lệ làm vui
nhìn chiếc xe hoa
Anh ơi thôi đành
dang dở tình ta
Còn đâu câu nói ban đầu
Tình đôi ta khó phai mầu
Bây giờ tại sao
đành ôm khổ đau
Ước hẹn rồi nay
trả với trăng sao
Em ơi non mòn
biển cạn gì đâu
Ngày xưa
chung lối chung mộng
Mà sao nay cách xa lòng
Em nhìn xe hoa
lòng vẫn lạnh lùng.
Dù muốn dù không
dù lòng em có rộn rã
Mừng vui hay âm thầm
đau khổ thì mai đây
Cũng tưng bừng pháo nổ
vang dậy lời vui một
Chuyến xe hoa đưa em
về bến lạ theo.... chồng
Còn lại mình anh
trong cuộc sống lạnh lùng
Em bước đi trong
tưng bừng nhã nhạc
Anh quay về trong
thầm lặng xót xa
Đêm qua em trút cạn
dòng dư lệ khóc mối
duyên đầu sớm dở dang
Rồi em lau lệ sang ngang
quên hết buồn đau
về vui duyên mới
Ước hẹn ngày xưa
giờ xin trả lại
Còn nhớ còn thương
thì cũng phụ nhau rồi
Đôi ngả chia ly
vĩnh biệt trọn đời
Mai mốt đây mình không còn
gần nhau được nữa
Trách hay hờn
cũng chỉ phút này thôi
Nhưng nỗi đau buồn
của cuộc tình dang dở
Sẽ đeo mang
cho đến hết cuộc đời
Em về phương ấy
xa xôi mang theo
Thương nhớ một đời không nguôi
Em ơi đừng trách nữa
đừng nói chi thêm
Sẽ hẹn nhau kiếp nào
chồng thư em còn giữ
Ðể mai kia còn nhớ
đến anh với bao kỷ niệm
Những ngày êm đềm
sống bên người yêu.
Phũ phàng tựa như
một giấc chiêm bao
Em ơi bây giờ
ân tình còn đâu
Lời thư thay cánh thiệp hồng
Người không yêu sẽ kêu chồng
Thương dùm phận em
là kiếp má hồng
Em còn giữ lại đây
chồng thư ngày cũ
Sẽ mang theo
như hành trang kỷ niệm
Làm nguồn vui
gượng sống bên.... người
Thương nhớ đầy vơi
khô héo nụ cười
Kể từ đây
không còn gì nữa cả
Tan biến rồi
giấc mộng thuở vào yêu
Bức tâm thơ gởi thay
cánh thiệp hồng
Cho anh hiểu
lòng em tan nát
Em sẽ sống âm thầm
như đã chết bên người
Không yêu mà em
phải gọi là chồng
Em sẽ sống âm thầm
bên người không yêu mến
Nhưng năm tháng dài
rồi nghĩa nặng tình sâu
Bao nhiêu kỷ niệm của
mối tình đầu sẽ lần lượt
Trôi vào quên lãng
chỉ có anh ôm trọn
niềm cay đắng
Nỗi đau sầu sẽ
to lớn với thời gian
Em đi rồi
là lạnh cả không gian
Là tất cả như
nhuộm màu tang trắng
Ôi rượu chia vui
uống vào sao cay đắng
Xác pháo nào bay
như những giọt lệ hồng
Rồi em cất bước theo chồng
đời anh như kẻ
sang sông trễ đò
Ngồi trông theo chuyến xe hoa
Trời giăng mưa lạnh
hay lệ nhòa bóng anh