Tân cổ Con Đò Lỡ Hẹn (Như Huỳnh)
Beat: Mùa xuân vĩnh cửu – Thu Hà
<<
>> NỮ: Bóng đò cập ngang bến sông, biết anh sang lòng em vui thầm. NAM: Viết bài thơ trên giấy hoa, mang tiếng yêu gởi trao tình em. NỮ: Thầm mong ông tơ se mối để cho hai đứa mình gần nhau NAM: Hẹn mai Đông qua Xuân tới đón em về cho trọn tình anh. Có ngờ một hôm nước lên đưa con đò rời xa bến bờ. NỮ: Áo hồng ngày vui kết hoa có nhớ xưa ấm êm tình ta. Mình em trên con bến vắng ngóng con đò anh dần mờ trôi. Lòng đau nghe môi mặn đắng, trách con đò… sao đành lìa xa... NAM: Hò... ơ … Sang sông thì phải lụy đò... Muốn qua thăm bậu sợ đò không đưa... VỌNG CỔ (Câu 1) NỮ: Đò vẫn còn đưa nhưng Đông qua, Xuân tới rồi Hạ sang mà anh cứ lặng im dù đôi mình luôn hò… hẹn. Một sáng mùa Thu nhà anh rộn ràng đám cưới, em đứng lặng bên sông mà nước mắt lưng... tròng. NỮ: Con nước có chảy không hay đã nghẽn dòng. NAM: Đứng bên đây sông anh lén nhìn sang bên ấy Thấy em thẫn thờ, anh cũng chết lặng trong tim. NỮ: Nói chi lời an ủi người ơi Khi nước không chảy bởi lòng sông quá hẹp. NAM: Có vui gì một đám cưới không tình yêu Cô dâu bên anh chưa một lần hẹn ước. <<>> NAM: Lặng nhìn dòng sông, nước trôi ngược dòng. Cuộc tình ra đi, bỏ em chờ mong. NỮ: Chắc anh đã đành lòng quên em Trách em dại khờ thương nhớ bao ngày qua. Tìm về đâu, ngày bên nhau thắm tình đậm sâu. VỌNG CỔ (Câu 2) Tại em nghèo nên lẻ loi duyên phận Tại em quá tin nên đau khổ bây giờ. NAM: Nào phải đâu anh đem dạ hững hờ. Chỉ tại trời cao bẻ đôi nên duyên lỡ Chưa đến ngã ba đường đã có cuộc phân ly. NỮ: Bến vẫn bền lòng mà đò đã đổi thay Ba chảy bảy đưa... Đò ơi, rồi đây có êm ấm. NAM: Ai có hiểu cho lòng đò tan nát Nước chảy đôi dòng mà đò vẫn lênh đênh. <<>> NAM: Nắng chiều rụng trên mái tranh nhớ câu thơ ầu ơ chúng mình. Biết người giờ nơi chốn xa có nhớ xưa ấm êm tình ta. NỮ: Trời sao mưa giông bão tố để bây giờ cánh cò mồ côi. Buồn trông đêm sương quạnh vắng sáo xa rồi… mong đợi mà… chi… VỌNG CỔ (Câu 5) NAM: Sáo đã sang sông thì không thể nào sáo quay về chốn cũ. Nhìn từng hạt mưa đêm nhớ người năm ấy, không biết giờ đây có hạnh phúc đong... đầy. Mang nặng nỗi buồn xưa chắc hình vóc đã hao gầy. NỮ: Chim quyên lẻ bạn một mình Một mình lẻ bạn, một mình khổ đau. Còn chi tính chuyện trầu cau Còn chi mong đợi ngày sau sum vầy. NAM: Sợi nắng chiều vắt ngang trời lơ lửng Hai đứa đều đau trong một cuộc tình sầu <<>> NỮ: Nước trôi xuôi, nước mang theo dùm tôi nỗi buồn Trả cho ai lời hẹn ước… NAM: …chót lưỡi đầu môi. NỮ: Dứt tơ lòng, thôi hết rồi… NAM: …tình như áng mây. NỮ: Nhớ, nhớ thương giờ đã cuốn theo dòng nước Bóng ai nhạt nhòa như giấc chiêm bao. VỌNG CỔ (Câu 6) NAM: Dù không muốn mình cũng phải cố quên Nghịch cảnh đời thường đã chia đôi số phận. Quên đi em, kẻ không đáng nhớ Quên đi em, người phản bội em rồi. <<>> NỮ: Nắng chiều rụng trên mái tranh nhớ câu thơ ầu ơ chúng mình NAM: Biết người giờ nơi chốn xa có nhớ xưa ấm êm tình ta NỮ: Trời sao mưa giông bão tố để bây giờ cánh cò mồ côi NAM: Buồn trông đêm sương quạnh vắng sáo xa rồi… mong đợi mà… chi./.